[Image]Chùm Thơ Xuân Đặng Kim CônHình Như Đã Cuối NămNgày tháng như không thậtSáng ngù ngờ ra xeCày mịt mù trời đấtChiều liêu xiêu trở vềĐám hoa rừng ưng ửngVài đọt non dậy mầmTrời gượng mình hửng nắngCó phải là cuối năm?Cuối năm, ồ! Có lẽ…Đàn chim thiên di vềTrên từng đôi cánh mỏiChợt ấm đầy tình quêĐèn đường như rất vộiÁo cơm nhếch nhác mờNgã tư chiều ngã tốiMai quê nhà Tết chưa?Thung Lũng Chờ XuânChiều xa một bóng mây cô quạnhNíu ngày từng hạt nắng bơ vơVàng còn nghén hẹn chùm hoa
lạnhThung lũng nhìn lên núi đợi
chờXuân EmNếu mai kia thôi hẹn vàng
bên cửa,Nghĩa là dốc phố đã tan
sươngChút lệ đêm còn ngậm ngùi,
có thểNhưng ngày em sẽ rộn nắng
trên đườngNếu ngày ngày những trang
thư lạnh vắngThì coi như qua một giấc mơNhững hẹn, những Chu, những
thơ, những VọngChỉ còn là chuyện của ngày
xưaEm muốn vui? Cứ là trò đuổi
bắtCó người vui thì hẳn có người
buồnNhững bông mai nở trên cành
khácXuân chớm phai, đâu phải đã
tàn xuân.Mây sẽ tan và trăng vẫn đẹp(Có trách xuân sao bỏ quên
mình?)Tất nhiên rồi, em sẽ là người
khácSao phải em là em của anh?Tặng Em Tuổi MớiXin yêu dấu tặng em tuổi mới
Rộn rã mùa xuân nẩy lộc yêu thương
Từng cánh xanh non giữa vườn khấp khởi
Mừng Tháng Giêng cỏ biếc trong hồn.
Cười lên nào đôi môi chín tới
Những ngón tay đan cuộc đời nhau
Những bờ mi thẹn thùng chớp vội
Nghe vui đầy trái tim mai sau.
Quen nhau từ tóc em rất ngắn
(Chưa ngang vai đã đủ hẹn thề)
Thương những chiều con đường thầm lặng
Bước chân ai theo về giấc mơ.
Mùa sang rồi tặng em tuổi mới
Với nắng hồng, bướm lượn, mây bay
Sau rèm tóc nụ cười ai lón lén
Không rượu sao lòng anh bỗng say.
Cho một mai men nồng, môi ngọt
Ngực áo kia e ấp một bông hồng
Mừng tân nhân chén đầy chén cạn
Én nhạn rộn ràng bay khắp trời xuân.Nụ XuânNgọt ngào mùa động trên môiNhư chưa từng thấy đất trời
sang xuânNụ yêu thương nở trong ngầnSắc màu nhắm mắt trên từng
đóa trao.Ngàn xưa nào lạc môi nhauĐể chơi vơi đến ngàn sau môi
tìm.Xuân PhânƠ hay nước mắt đâu mà sẵn
Không đã hứa là không khóc sao?
Tháng Giêng ướt có làm mùa xuân ngắn
Sớm xuân phân nắng biết về đâu.
Mưa kia còn nghẹn trên vai áo
Hồn vữa trong nhau chưa đủ gần
Đành ai một nửa trời giông bão
Một nửa trời vương vướng gót chân.
Nụ hôn buồn rũ trên môi lạnh
Như đã xa từ trăm năm xưa
Tay cứ vẫy không hồn. Mưa tạnh
Em quay đi như nắng vẫn bao giờ.
Để bến của người người nước mắt
Của trùng phùng và của chia ly
Bến của riêng em đi về lạ hoắc
Không biết người đi hay ta đi.
Nên em về, nước mắt khô rất vội
Giấu hồn mình sau phấn son tươi
Sẽ ngày tháng thầm như bóng tối
Có phải mình không, những nụ cười?
Một Cành XuânChẳng lẽ là phải đến thăm
nhauMới hiểu con đường gập ghềnh
là thế?Những cái nhìn chút xưa nào
lặng lẽNên hôm nay còn những dấu
chân đauChẳng lẽ là chỉ có nắng xuânMới sưởi được lòng đông thôi
lạnh?Có khi nào mắt mở tròn, ráo
hoảnh,Mà hồn em buồn ngất đến vô
cùng?Chẳng lẽ là phố xá cũng mau
quênNên con đường vời xa như nỗi
nhớCó khi nào một chiều em ra
phốSẽ đâu đây một ánh mắt ai
nhìnChẳng lẽ là dốc phố ngập
sương kiaKhông có lúc để em thơ thẩn
nắngChút bọt sủi tăm trong lòng
sẽ lắngCó muộn không một chút xíu đời
chia?Chẳng lẽ là còn được chút
bâng khuângEm lại muốn thả lăn theo con
dốcNếu mai biết lại đâm chồi nẩy
lộcEm có chạnh lòng nghĩ tới một
cành xuân?Giữa Trời Thao Thức XuânNgười chớm tân xuân, ta tất
niênBên kia xao xuyến những hoa
đènBên nay đêm lạnh như lòng vắngCòn chút nhớ người, không,
cũng quên!Người ở đầu xuân, ta cuối
đôngChén xuân chưa uống đã nao
lòngCố quận còn cay hoài chén tiễnSay tỉnh giữa trời thao thức
xuânTiếng pháo còn xôn xao bóng
xưa,Quan san chưa nguội bếp giao
thừaGiữ nhau đốm lửa trong lòng ấmMai vẫn hẹn vàng một giấc
mơ.Một Năm Mười Hai Tháng GiêngTách trà nóng nao nao sợi
khói,Mùa xuân thơm giòn bờ môi
em,Là những cánh hoa không nở vội,Năm của mình, mười hai Tháng
GiêngĐánh Thức Mùa XuânDậy nào xuân, Tháng Giêng
vàng trước ngõCánh môi đào chúm chím nụ hồng
duyênChồi lan thầm thì hương bên
gối gióVà mai cười bên vạt nắng
vàng nghiêngDậy, dậy xuân! Pháo rộn ràng
dưới phốGiấc đông dài vừa đã hóa mơ
bayTrời đất rộn ràng xun xoe lộc
mớiEm cũng vừa thôi… chết nhớ
đêm nayAnh cũng đang vừa nâng ly
chào bóngMùa xuân chừng còn ngái ngủ
trong timNghe giao thừa nối nhau từng
nỗi nhớTháng Giêng cỡi mây ngũ sắc
bên thềmTình có Tháng Giêng hoa vàng
ngõ hẹn,Xa hay không xa chút mộng
chân trời?Thuở hàm tiếu nào chờ hoa
đông cũLạnh quá bàn tay, xuân ơi,
xuân ơi!Xuân EmMùa xuân em rộn ràng màu sắcLạc giữa lòng em ánh mắt mìnhNhư có điều gì không rõ mặtDẫn con đường về phía không
anh…Mùa Xuân Ra BếnRa bến sáng nay hỏi xuân có
lạnh,Để quanh em, còn có một buổi
chiều?(Những đôi mắt còn đỏ bên
hiên nắngVời vợi bên đường tiếng bước
xuân reo)Vâng, có nhau đâu mà mong đợiMột mình em. Hiu hắt. Một
mình emMột mình sáng nay dõi về chiều
ấyGiọt nước mắt nào chưa khô
trong tim?Giọt nước mắt nào còn hoen
trên bếnLong lanh trùng phùng, nhòe
nhoẹt biệt lyẤm vòng tay mừng, lạnh bàn
tay vẫyXuân về chưa mà đã để xuân
đi?Ra bến sáng nay, một chiều,
tiếng bướcGõ giữa mùa xuân gọi nắng về
xưaHỡi con đường! Còn bao nhiêu
phía trước?Mãi cứ đi, về, xa như là mơ!Tháng GiêngSương Vẫn Xám Mùa ĐôngTa dậy sớm ngày đầu năm tìm
TếtHôn tay mình, cung chúc tân
xuânVén cái lạnh, kéo cao rèm cửa
sổCó đàn chim như định hót
ngoài sânĐông hưng hửng, vừa dậy vài
chút nắngCó ngang đây làm khách đầu
ngày?Vàng vẫn chưa đơm những chùm
hoa lạnhNên Tháng Giêng thung lũng
xám sương vây.Tháng Giêng mà mùa đông vẫn
dàiVài nụ đào còn co ro chờ ai,Đầu năm chào ta, ta chào năm
mớiNắng ngang vườn chừng quên hẹn
sớm mai(Sớm mai xuân reo bên cành
hoa nởBầy én chao nghiêng ríu rít
lưng trờiCửa sổ chào ta, ta chào cửa
sổTết và em về trải nắng vàng
phơi)Ta dậy sớm co ro như nắng sớmSương Tháng Giêng, sương vẫn
mùa đôngGiá bất chợt xuân lay cành
sương rụngVà tiếng ai như Tết gõ trong
lòng…Hoa VàngRủ nhau vàng núi vàng rừngLao xao xuân dậy trên từng
cánh hoaNắng chưa kịp ấm Tháng BaBâng khuâng lộc biếc đồi xa
lũng gần Đặng Kim
Côn
posted by thuky truong at 12:55 PM on Jan 18, 2023
"CHÙM THƠ XUÂN ĐẶNG KIM CÔN"
No comments yet. -