[Image] Bâng Khuâng Nỗi NhàTrời chiều sương khói mờ giăngĐường xa ngõ quạnh bâng khuâng nỗi nhàRừng xanh thiêm thiếp bao laChênh vênh mé núi trăng già cô đơn.Hoàng hôn như dục cơn buồnNhìn dòng suối bac bỏ nguồn…lòng đauSuối đang dạo khúc nhạc sầuChừng như suối sợ ba đào biển xa!Ta đang lạc bước hải hàThương về chốn cũ biết là nơi đâuViền trăng nay đã bạc màuTóc ai hôm sớm qua cầu cũng phai?Thời gian rơi rụng đêm ngàyCách xa biền biệt thêm dài nhớ nhungNgười đi khuất bóng nghìn trùngKẻ chờ đơn lẻ lạnh lòng bơ vơ.Quê hương sao mãi mịt mờNhớ nhau chỉ nỗi ngậm ngùi rưng rưngĐời mau qua hết tuổi xuânTrần gian mưa gió trầm luân cõi người.Phù vân một kiếp nổi trôiNgười bên khung cửa kẻ ngoài chân mâyHoài trông...chỉ nỗi sầu đầyGặp nhau giữa mộng hao gầy tháng năm!Hàn Thiên Lương
"BÂNG KHUÂNG NỖI NHÀ (HÀN THIÊN LƯƠNG)"
No comments yet. -