[Image] Người Tù Già Kể Chuyện Mình - Thơ Nguyễn Hữu NhậtAnh chị em ơiNăm nay tôi gần bảy chụcBị tù vì yêu tự doTự doTự doTự do Nhắc mãi trở thành nhàm chánNhưng lòng vẫn muốn hô toTự doTự doTự do Anh chị em ơiÐừng hỏi vì sao tôi gầyÐôi mắt vẫn là cửa sổMở ra một hồn đắng cayCơm ăn mỗi bữa đếm từng hạtMộng lớn đêm nào cũng gối tay Không có ăn thì người ta ngắc ngoảiKhông có không khí người ta chết ngayKhông có tự do người ta vẫn sốngNhưng đời ngựa kéo trâu cầy Tôi không phải là con tắc kè đổi sắcỞ gần cây lá thì xanhBò trên mặt đất lại đỏGiống y như cỏ đuôi chóGió chiều nào ngả theo chiều ấyCòng lưng uốn lưỡiSao cho người gật đầu khen ngoan Tôi cũng chẳng phải là giò lanChịu dãi dầu gió sương để thơm ngát hươngTôi chỉ là người thích ăn cơmTôi chỉ là người thích mặc áoCơm áo do mình làm raKhông quỳ không lạy người taÐể áo cơm mình no ấm Hạnh phúc không phải là ngườiCúi hôn chân ngườiÐể được một chút cơm thừa canh cặnTôi chỉ muốn làm một ông giàMuốn ho lúc nào thì hoTôi không muốn được ăn noMà thấy người ta mình chẳng dám hoTự doTự doTự do Anh chị em ơiKhông hiểu vì saoTự nhiên tôi muốn sốngSống cho ra sốngCòn bây giờ chỉ là tồn tạiSống mà như chết chưa chôn mỗi ngàyTuổi già sức yếuRun chân tayÐi đứng không ngayNhưng tôi hiểu thế nào là sự thẳng thắnTự doTự doTự do Cái quyền không ai có quyền chiếm đoạtCần hơn cả hơi thởCần hơn cả hột cơmNếu khôngTôi chỉ là con vậtAnh chị em ơiTôi xin nói thậtÐâu phải vì già quá mà tôi không sợ chếtBất cần đờiTôi thương nhà tôi lắmNước mắt chỉ muốn rơiTôi yêu căn phòngỞ đấyNhà tôi thường nằm khócRồi những tiếng khóc khác vang lênTiếng khóc giận hờn của người đàn bàÐành yên lặngNhường chỗ cho con cháu khócKhóc chào đờiKhóc nhớ ngườiThương Chúa bị đóng đinh vì người Anh chị em ơiTôi không đủ chữ nghĩaNên thư nào gửi nhà tôi cũng ngắnMình cứ tin tôiNơi nào có thể đứng được thì không ngồiNơi nào có thể đi được thì không đứngHãy đứng dậy anh chị em ơiLàm việc tốt không bao giờ muộn cảHãy bay đi về phía mặt trờiBằng trái tim ta rực lửaVấn đề không phải là can đảmMà vì mục đích làm cho ta can đảmNếu mục đích không xứng đángThì sự can đảm chỉ làm cho người ta kinh ngạcThay vì khâm phục Anh chị em ơiLàm sao chúng ta có thể trả lời cho con cháuNgày maiVề một câu hỏi rất giản dịSống để làm gì ?Nếu chính chúng ta hôm nayKhông biết làm gì để sống Tôi với họ như hai kẻ đấu súngSau khi bắn trượtTôi không thể quay lại van xin kẻ thùCái đất nước mà người ta không hiểuCứ cúi đầu nhắm mắt tuân theoLà đất nước tồi Ðất nước chúng ta vốn là một chiếc nôiNơi mà mọi lòng hòa thuận đều vui sốngTại sao hôm nay chúng ta không được sốngKhóc hay cườiCâm hay nóiÐều theo lệnh một ngườiAnh chị em ơiIm lặng lâu dần hóa ra nguGần bảy chục năm nay tôi đã im lặngTưởng im lặng là khinh bỉCó biết đâu vì sợ hãi nên câmVì cầu an tôi đã xây lưng lại sự thậtLàm ra vẻ đạo đức khinh đờiGiữa lúc người ta cố tình gieo sương mù vàoTrí tuệ con ngườiÐang bị cảnh túng thiếu cô đơn đè nénTrùm lên đầu con người những mắt xíchCủa sự dốt nátSống bằng sợ hãiÐể phục tùng tội ác Anh chị em ơiCó đêm anh bạn kể chuyệnNói về ông Ma-ki-a-ven, a – viết gì đóBảo: Khi người ta chặt đầu ngườiCái đầu còn quay lại cám ơn mãi không thôiThế mới là làm chính trịTôi ít học quá nên không kịp suy nghĩLòng bỗng đau như người cha nghe tin con gáiPhải làm đĩ để nuôi emÐã có bao nhiêu người như thế nhỉ ?Cám ơn ma quỷ đời đời Có thể không bao giờ tôi mởNhưng căn phòng của tôi phải có cửa sổCó thể tôi không dùng đếnNhưng đời tôi phải có tự doTự doTự doTự doHãy bắt đầu bằng việcKhông để ai suy nghĩ giùm mình Anh chị em ơiXin nghe tôi một điều nữa thôiChúng ta bực mình khi thấy người khácLục lọi đồ đạc của mìnhCó lý nào chúng ta lại làm thinhKhi người ta lục lọi một thứQuý hơn cả đồ đạcQuý hơn cả tự doÐó là tâm hồn con người!Tự doTự doTự do Tại sao tôi lại khócCó phải vì củ sắn nướng chiều nayChưa kịp chínMà lòng đói quá cứ bâng khuângHay nỗi nhớ thương bạn bèÐã làm khổ tôi cả buổi chiều nayKhi đi qua vũng lộiThấy bóng tóc mình mây trắng bay Phải nói cho con cháu biếtPhải nói cho con cháu hayTự do hay là chếtChết hay là tự do Nguyễn Hữu Nhật
"NGƯỜI TÙ GIÀ KỂ CHUYỆN MÌNH (THƠ NGUYỄN HỮU NHẬT)"
No comments yet. -