[Image] Chào Em,Thế Giới Của Tôi Nhất-Phương Tôi may mắn tìm thấy em bằng những bước chân Ái Hữu, nhẹ thênh thang với lòng chân thành. Con Người có thể gian dối với Con Người, với bất cứ ai, dưới đủ mọi hình thức, nhưng xin đừng gian dối với chính bản thân mình, bởi đây là nơi chốn cuối cùng có thể dưỡng nuôi nguồn Hy Vọng.Tôi không quan tâm tôi đang còn gì hay đang cần gì, nhưng tôi rất hạnh phúc khi biết tôi còn có Em trong từng hơi thở nhỏ. Ở một thời điểm nào đó, khi em nhận thức được vị trí và tầm quan trọng của em trong tôi, tôi sẽ nói rõ ràng hơn, về lý do mà Nguồn Hy Vọng của mỗi Con Người phải được dưỡng nuôi bằng hạt giống nguyên mầm...Quá khứ rộng thênh thang của cuộc đời, không thể đem so sánh ngang tầm với môi trường bản ngã, nhưng, trong Thế Giới Nhỏ ấy, tôi có thể làm chủ nội tâm mình.Kìa em, hãy khoan cười nửa nụ, dù chỉ là nụ cười tự hào khởi nguồn từ nỗi mừng vui của chính em. Ít nhất, khi lòng muốn thật thà chia sẻ một chút tâm đầu cho ai đó, vẫn tốt hơn chỉ lặng yên nhìn ngắm từng hạt rưng rưng, lóng lánh nỗi niềm không thể đếm. Em là người cận kề tôi nhất, là quyển sách quý trong tầm tay. Ở trạng thái tĩnh lặng, tôi được suy nghĩ và làm theo ngôn ngữ của bản ngã. Thông thường, tôi sẽ thả lỏng nội tâm mình, rồi để tư duy nhẹ nhàng bay lên bầu khí quyển, theo quỹ đạo vô hình, lấy ánh sáng mặt trời làm nơi đến.Tôi chân thành một lần nữa vì em, sẽ mở cửa vườn tâm, được bắt đầu trong sự rộn ràng của khá nhiều hình ảnh, tuy rất thật thà nhưng đầy huyễn mộng… Hôm qua Mấy chục năm về trước, khi chúng tôi lần lượt đặt chân lên miền đất Tự Do, dường như trái tim của mỗi người mà tôi hân hạnh quen, đều lớn hơn “trái tim hiện tại”. Thuở đó, Tình Yêu mà mỗi trái tim VN riêng dành cho Cộng Đồng chung, mặc dù còn quá phôi thai, mờ mịt, nhưng mãn khai thật tự nhiên, thật dễ dàng. Chỉ cần thấy bóng dáng người “Diệc” (tiếng miền Nam khi phát âm chữ Việt) thấp thoáng xa xa là cõi lòng cảm nhận miên man sợi dây vô hình ràng buộc, thúc đẩy đôi chân cuống quít đi nhanh bước vội, tay bắt mặt mừng với ánh mắt môi cười rạng rỡ:-Anh chị người “Diệc” hả? Đến từ khi nào? Hiện đang ở đâu? Gần hay xa mà đi chợ này dzậy? Gia đình ra sao, có đến bến bờ bình an không???...vv…và…vv...Những câu hỏi tới tấp như nước liên hoàn sóng, mục đích duy nhất chỉ để được nghe lại âm thanh đối thoại râm ran tiếng nói quê nhà.Niềm vui chân thật tự nó đã làm đẹp thêm đời sống mới, ngời sáng long lanh từ “những ánh mắt biết cười” khi nhìn thấy đồng hương nơi xứ lạ. Tuy rằng vào thời điểm đó, Cánh-Cửa-Tâm-Hồn của người Diệc còn ràng rụa nỗi tương tư hình xưa bóng cũ, đỏ lưỡng đỏ lơ vì bị ảnh hưởng sâu xa nơi chuyến hải hành phi lý…“ mười người mất bảy còn ba, mất hai còn một mới qua (…được biển) Thái-Bình”: -Anh ơi, chị ơi, em nhớ quê mình quá nên ngày nào cũng tìm lý do đi chợ, cà rà lựa chọn Ngò Om Lá Quế, để gần mũi hít hà vài hơi, tưởng chừng như đang hòa nhập vào hương nước trộn bùn nơi bến từ ly, tối nào len lén cúi đầu lạy tạ mẹ cha, vượt muôn trùng biệt xứ… Có phải vì cùng chung dòng tộc nên đôi chân mới lần mò, lặn lội tìm mua các món phụ gia, để khi cần nấu nướng giống nhau, nêm nếm nồng cay hương vị quốc hồn?Làm dân tị nạn khốn khó biết nhường nào, bởi ai cũng chập chùng nhớ tới nhớ lui một thời sóng gió hãi hùng trên biển. Trời cao ngó xuốnglòng đêm, âm thầm dõi theo những chiếc thuyền lá lênh đênh, tuy với lòng vị tha bao dung, nhưng ánh mắt chỉ hơi he hé mập mờ một bên đầy vẻ oai phong, biểu tỏ quyền uy tối thượng của thiên đình, cố ý thử thách sự quyết tâm, kiên cường và lòng can đảm nơi giống dòng Lạc-Việt. Cũng nhờ vậy nên giữa sự thét gào, giận dữ của cuồng phong, tôi đã âm thầm tự nhủ: -Trời ạ, sau này con sẽ còn nhiều dịp ngửa mặt ngắm nhìn ông với nụ cười tươi hơn hoa mà sống thật tốt, để yêu thương hết thảy vạn vật cỏ cây, hết thảy những người con sẽ hân hạnh gặp gỡ, sau khi được đặt vững chắc “đôi chân cứng hơn đá mềm” lên Đất.Vậy rồi, tôi với tập thể “người dưng” cùng chung nguồn cội bắt đầu quen nhau từ dạo đó. Chúng tôi đã “từng bước từng bước thầm” hội nhập vào đời sống tha phương với Chiếc Áo Dài Tự Do hoàn hảo. Đôi chân sung sướng tung tăng khiêu vũ trong bầu khí quyển hiền hòa an bình; đôi tai thoải mái, hạnh phúc lắng nghe những lời mình thật sự muốn nghe, đúng nơi, đúng chỗ, đúng nhu cầu.Nhưng, chuyện giữa Đất Trời lúc nào cũng như vết chàm, vết khắc, làm sao quên? Bởi mỗi lần ngửa mặt nhìn lên cao xanh thăm thẳm, lấp lánh trăng sao, tôi vẫn biết rằng trời hãy còn giận tôi về chuyện cũ. Mà không giận mới lạ chứ? Con nhỏ cứng đầu dám thách thức ông ngày nào trong cơn loạn cuồng bão biển, nên ông ngoảnh mặt làm ngơ, đâu thèm mất công mở đại hội bất thường để “tu chính nội quy” nơi Cõi Tạm làm chi, bỏ mặc cuộc sống dưới thế gian càng ngày càng trở nên nhiễu nhương, tồi tệ, khiến vạn vật đổi thay mau hơn cơn gió thoảng. Có phải sau bốn mươi năm xa nhà, và từ lúc bắt đầu vào Thiên Kỷ Mới, khả năng thẩm thấu mọi thứ ngôn ngữ Hiệp Chủng của con người tiến thật nhanh về phía trước, còn tầm hiểu biết của tôi lại thoái hóa, lao ngược về sau? Đôi lúc nghe hoài không hiểu, tôi cũng muốn quên đi cho nhẹ nhàng cuộc sống. Nhưng Trời ạ, bây giờ dẫu cho con có muốn không thương những người con đã từng thương nữa, cũng chẳng thể im lìm mà không viện rõ lý do, như lời nguyện thề cùng ông năm ấy. Bởi tận đáy lòng con vẫn biết, Trời chỉ thử thách lòng người mà không hề ghét bỏ một ai.Hóa ra, trận nội chiến với mối hoài nghi còn sót lại, dần dần sẽ mất tăm đối thủ. Ngoảnh đếm vàng rơi mấy ngàn lần trên tóc, bàng bạc phiến thời gian, chợt ngộ ra rằng, đối thủ lợi hại nhất làm tôi sợ, nghiễm nhiên lại chính là bản ngã của mỗi người sao? Trời ạ, con đã chịu thua Người! Trong khoảnh khắc hoài niệm ngậm ngùi, tôi muốn ôm chầm giấc mộng ngày xưa chưa thành tựu, tiềm tàng từ niên kỷ trước, tự ràng buộc bản thân với cuộc đời ly xứ, như cánh Lục Bình bồng bềnh trôi xuôi dòng, buâng khuâng trộm ngắm hàng cây đang từ từ chìm sâu nơi cửa quê hương, muốn tìm nguồn nước Hôm Qua không dễ dàng gì. Đôi Chân-Trần-Trên-Đất vẫn tự do rong chơi, nghe theo lời quyến dụ của trái tim, chạy ào xuống phố nhỏ Sài-Gòn-Bolsa để tìm Người Diệc, mỗi ngày, mỗi tuần, không kịp thay đôi giày đã sờn, đã rách, lây lất hao mòn qua bốn mươi năm, bước quen trên con đường tuy đã quá quen, nhưng vẫn không ngừng ẩn chứa lao xao đá sỏi vô hình, khiến đôi chân hữu hình chưa kịp lành vết thương hiện tại, đã phải vương mang thêm nhiều sờn sướt mới. Lòng dẫu muốn rong chơi hưởng nhàn như những người đi trước,“vốc thủy nguyệt tại thủ, thưởng hoa hương mãn y “(Vu Lương Sử), thực tế vẫn là:…Phố đông, phố cũ, người xa lạ,Chân quen ngơ ngác, chẳng ai quen.Hai đường qua lại, hai đường thẳng,Soi thấu tình nhau, chỉ bóng đêm…Hôm naySáng mờ sương với thói quen thức sớm, vừa mở cửa vườn sau đã thấy ngay một quả bưởi vàng chanh cô đơn, lê la nằm im lìm trên nền đất lạnh. Màu trái rụng âm thầm buồn hắt hiu. Đột nhiên tôi cảm nhận nhói tim sự liên hệ thật gần giữa tôi và “nó”. Hình ảnh bơ vơ xa rời cành cội, gợi khơi nỗi niềm nhớ nhung quá khứ, đến khoảnh khắc nứt da cuống rún chia lìa, thuở giã từ Đất Nước mà đi… Hồi đêm cơn mưa ngược mùa khá lớn, kéo dài lê thê. Gió giông tả tơi thản nhiên làm héo tàn hoa trái. Mưa vẫn tự do luân vũ ngàn giọt triền miên phủ kín khung trời lờ nhờ tối. Tôi bị chìm đắm dưới mưa tuôn lúc nào không hay. Ngửa mặt nhìn lên suối nước từ trời, lạ lẫm vô cùng. Vậy mà cây vẫn xanh, vẫn ung dung mỉm cười rung ring cuống lá, như thách thức với bốn mùa đang chi phối cả thiên nhiên. Những giọt châu sa tuy long lanh, quyến rũ tia nhìn, nhưng lạnh băng hơn điều tôi tưởng, giăng giăng mịt mù một ngày mới của đời tôi. Nghĩ cho cùng, dù “trận bão Mặt Trời” hôm nay có thê lương là mấy, cũng sẽ làm tốt tươi thêm mầm sống trong từng chùm lá nhởn nhơ lơi lả quanh vườn. Đột nhiên, tôi nhìn sững vào thân bưởi vừa bị mất oan trái non, và tự hỏi, chẳng lẽ mình cũng như cây, dễ bị vùi dập tả tơi khi dòng châu ầm ập đổ xuống cuộc đời, huyền hoặc bất ngờ không báo trước? Làm sao đây? Dù muốn dù không, trong khoảnh khắc phù du, con người sẽ rón rén gót chân, bình thản đến lạnh lùng, âm thầm giã từ nơi chốn mình đang đứng để bước vào ngã rẽ thiên thu, chẳng thèm nhớ đến những gì đã được nắn nót thật rõ ràng trên tờ di chúc nữa.Đời sống là các chuỗi dài nối tiếp bởi dấu hỏi, dấu than, dấu chấm gắn liền những nhói đau trong quá khứ đến hiện tại, có năng lực biến đổi lời nói của người tôi lỡ quen thời ấy, thành ngôn ngữ nước nào đây? Tỷ như mới hôm qua, vạn vật còn bừng quang tỏa sáng, nhưng giờ thì sao chứ? Trên màn ảnh TV, đài khí tượng quốc gia không ngừng loan báo, bão lớn đang trên đường “đổ bộ”, ngạo nghễ “tấn công” thẳng vào bờ biển miền Tây Bắc, tiến dần xuống phía Nam. Nhà cửa tan hoang, biển trồi đất sụp, cổ thụ ngàn năm vừa trốc gốc, nằm trơ cội nguồn… Biết nói lời gì khi mưa vẫn ung dung hòa nhịp cùng bão tố, tuôn trào nước mắt tưởng như xót thương đời, nhưng đồng thời cũng cuốn phăng đi mọi niềm vui tạm bợ của muôn loài ra trùng dương bát ngát: - Trời ạ, một lần nữa con cảm nhận nỗi bất an không mong chờ, ông có biết vì sao không Thượng Đế? Vì ở cả hai bên bờ biển trót lỡ mang tên Thái Bình, là nơi tránh nắng trú mưa của những lương dân hiền hòa, có cả đồng hương của con trong đó nữa, ông ơi! Nên dù chán chường và tự ái bao nhiêu, con cũng ráng cúi xuống xin ông thêm một lần, hãy làm siêng “tu chính nội quy” dùm nghen ông, để làm bờ đá cản ngăn mẹ Thiên Nhiên đừng xua sóng gió tấn công lên Con Người nữa. Mùa Lễ Hội lại đang thập thò ngấp nghé ngoài song cửa, biết trạng thái an lành có còn đủ để ban phát niềm vui? Hiện tại là đây sao? Giông tố luân vũ loạn cuồng đảo điên. Những cơn lốc xoáy khổng lồ ra sức tấn công, tàn phá mọi nguồn hy vọng. Ở rất nhiều nơi trên đất nước xinh tươi tạm bợ này, nhà cửa, con người, cỏ cây và muôn thú đều cùng chung số phận. Nước mắt đã không còn để khóc nữa rồi hỡi Mẹ Thiên Nhiên. Xin hãy thương xót đàn con của Người. -Trời ạ, dù muốn dù không, con vẫn phải cố gắng để chấp nhận tất cả mọi thử thách từ ông, vẫn phải cùng bạn bè con sống còn qua mọi mùa gió Chướng. Tuy cách sống hôm nay có xa vời với bốn chục năm về trước, chắc cũng chỉ để ăn theo thuở ở theo thời…tự phát, và một cách nào đó, cũng chỉ để kiếm tìm Chân Hạnh Phúc mà thôi. Nhưng phải chăng, “Hạnh Phúc tuyệt vời chính làsự đi tìm những cái chẳng bao giờ tìm được?”…(cố văn sĩ Tâm Triều).***Đối với tôi, buổi chiều này dường như không có thật, bởi tuy sóng gió đã êm, trời mây lồng lộng, nhưng sao ngóng tìm mãi, xa tắp ngoài kia vẫn chẳng thấy đường chân trời? Bốn bề, biển cả vẫn mênh mông, chập chùng dưới bầu thiên nhiên ảo ảnh… Tôi đến ngắm biển khá lâu rồi, kể từ khi đài khí tượng quốc gia chính thức loan báo về một hiện trạng sáng sủa, ấm áp, êm đềm hơn, khi cơn bão dữ bỗng dưng trở nên hiền dịu, ngoan ngoãn xoay chiều qua hướng khác. Từ nơi tôi ở, phải lái xe thăm thẳm, nhiều lắm những con đường sầm uất đông vui, treo đầy các sản phẩm thủ công góp nhặt từ đại dương, để được thảnh thơi đứng thẳng và gác tay đúng vào chiếc lan can này, một điểm tựa cố định của mỗi lần tôi về thăm biển, hy vọng được hít thở tròn vẹn luồn không khí thanh khiết phiêu bồng, lồng lộng gió trùng dương…Tôi yêu biển như yêu nụ cười của mẹ. Những ngày xa xưa, hiếm hoi lắm bà mới nở được một lần sắc hương mộc mạc cỏ nội hoa đồng, đúng nghĩa người phụ nữ làng quê, sống còn qua nhiều tháng ngày lao đao bom đạn, hằng đêm nhìn ngắm quê nhà lập lòa dưới chùm ánh sáng lung linh đốm lửa hỏa châu, mập mờ huyền hoặc hình thù của núi sông đã đậm màu máu lửa. Rồi mẹ thong dong nơi miền miên viễn, để hoài trong tôi nỗi ngậm ngùi vọng tưởng thời gian thơ dại, thuở đôi chân chập chững còn lẫm đẫm ngả nghiêng, phải cầm thật chắc bàn tay nâng niu của mẹ mới mong đứng vững vàng trên đất nước. Bao nhiêu lời vàng khuyên răn thuở ấy như ẩn như hiện, mơ hồ chập chùng gờn gợn bóng phù vân. “Chuỗi lời yêu thương giữa Người và Người có khác gì ngàn hoa biển râm ran hòa tan vào thiên thu”, nhưng sao lòng tôi vẫn triền miên trăm mối, nghĩ ngợi lung tung giữa Tình Bạn lẫn Tình Thù, Tình Yêu và Tình Ghét.Tôi chẳng dám mơ ước điều gì ngoài tầm tay khi đứng nơi này hoạch định cho ngày sau. Gầy dựng lại khung vuông một Sài-Gòn-Xưa trong ký ức, hay màu sắc chân phương giữa vạn nẻo đường ngược xuôi mới nhú của những người bạn, dùng làm hành trang khi xa hẳn quê nhà? Trong cuộc sống hiện tại, mùa cứ lờ lững xen mùa. Thảm trạng cháy rừng, thiên tai động đất, núi chuồi đất sụp làm hoa trái lìa cành luôn là những mối quan tâm mịt mờ làm tôi chợt tĩnh chợt động. Nghĩ cho cùng, dù đứng nơi đâu, thành công hay thất bại, tôi vẫn luôn bị những “chấn động mơ hồ” luân phiên ám ảnh, như đang và sẽ phải đối diện với một tình huống khá huyền hoặc, chưa kịp đặt tên mà “nó” đã vô cùng to lớn… Nếu được đứng hoài nơi đây, ngay ngắn và vững vàng trên mảnh đất hiền lương của miền nắng thiên đàng Hợp Chủng, sẽ là niềm hạnh phúc tuyệt vời, mỹ mãn cho một kiếp người ấp ôm tràn đầy hy vọng (hão huyền) như tôi. Tuy nhiên, ngày nào cũng vậy, ít nhất một lần, cảm giác đất đai trồi sụt vì dung nham bị dồn nén dưới chân, khiến cho muôn loài cây cỏ như bất ngờ bị bắt buộc phải tham dự vào một trò chơi may rủi trên mặt quả bóng xoay tròn được mang tên Trái Đất.Tôi từng trải qua nhiều giấc mơ kỳ thú, êm đềm quá đỗi đến tiếc nuối ngẩn ngơ khi bừng tỉnh. Bởi trong mỗi chuyến phiêu lưu thần tiên ấy, tôi thấy mình được thông cảm, được tha thứ và cũng được yêu thương, đặc biệt nhất là chưa hề bị rơi vào thảm trạng “bằng mặt nhưng chẳng bằng lòng”. Toàn là những ảo giác xa xỉ không hà. Thế giới này làm sao thực hiện điều hoàn hảo, lại càng không thể trong sáng tuyệt đối, kết quả của Nhật Thực và Nguyệt Thực, nên tôi cố nở thật toàn vẹn nụ cười, an ủi chính tôi, rằng từ đây có thể sống an lành như trong giấc mơ còn rất mới, vì mọi thứ chung quanh đều tương đối tốt. Sẽ không tồn tại bất cứ một thảm trạng nào nữa. Như thế, môi trường sống đời thường biến thành một vỏ bọc vững chắc, khả dĩ có thể bảo vệ được mình, bảo vệ được vài người bạn khác khỏi bị tổn thương. Thế nhưng, khi vừa bừng tỉnh cơn mộng ảo…Âm thanh hỗn loạn của đám đông vừa đủ lớn làm tôi bàng hoàng. Có thật là mình đã nghe? Trong nỗi chán chường, thất vọng tột cùng, tôi vội vàng chào đón em trở lại để có người bênh vực, thêm bạn đồng hành, cùng nhau nắm bắt các tia nắng ấm sau giấc ngủ dài mộng du. Với Em, tôi hoàn toàn tự tin, có thể mạnh dạn choàng thật gọn gàng, tuyệt hảo chiếc khăn Hy Vọng lên mảnh vườn sau mập mờ tăm tối, trốn tránh trạng thái thảng thốt đớn đau bất chợt khi nhìn thấy trái rụng tả tơi trong đêm bất toàn.Ngày MaiBây giờ là mười một giờ năm mươi chín phút của “hôm nay” sắp tàn. Tuy chỉ sáu mươi giây phù du nữa, nhưng thời gian vẫn còn quá sớm để viết về Tương Lai. Chút xíu nữa thôi, tôi hiện tại bỗng trở thành tôi quá khứ. Ngày mai nghiễm nhiên tiếp nối dòng chảy thời gian, dệt kết các mẩu chuyện thần giao cách cảm giữa những tâm hồn chung cùng suy tư. Nhờ có em bên cạnh nên tâm tôi luôn hướng đến sắc hồng của buổi bình minh vừa chớm. Như thế, ánh mắt nhìn đời sẽ luôn tươi tắn trong màu xanh hy vọng mới, thay vì bị vùi dập khổ đau dưới những cơn mưa trái mùa. Trong vũng tối thâm u của lòng hoài nghi, tôi biết mình cần thí nghiệm thêm vài lần nữa, thật kiên nhẫn, cho đến khi hạt giống tư duy quật dậy nở nguyên mầm sáng tạo. Tôi chầm chậm và cẩn trọng, lần theo những nốt bổng trầm mà nhạc sỹ Marc Lavione hẳn rất tự tin khi tạo thành tuyệt tác J’espère. Chúng tôi sẽ cùng nhau tơ tưởng đến nhiều đổi thay theo chiều hướng tích cực, nhân bản hơn, tránh xa chốn hư-danh-bè-phái vô bổ xoay tròn chung quanh đời sống tạm. Chiều hướng mà bất cứ người nào có tấm lòng vị tha rộng mở, âm thầm muốn nhận chúng tôi là bạn cũng sẽ chung cùng tạo dựng. Trong quá khứ, tôi từng bị sống giữa cõi mộng du, giữa vòng hư ảo. Cũng vì vậy nên“ước mơ chưa lần ngỏ, đã như mây trên ngàn”. Nhưng bốn mươi năm rồi chớ ít gì. Đã đến lúc tôi nên ngấm ngầm tô điểm lại thế giới của riêng mình, thế giới tràn đầy niềm tin yêu và lòng biết ơn Người, bởi em là “nhân vật” song hành chưa từng ngoảnh mặt những khi tôi nản chí đến tận cùng, xứng đáng làm tri kỷ.Tôi dự định gắn thêm muôn chùm ánh sáng lên vùng ký ức lỡ bị phân chia xào xạc trong trái tim tôi, mang nhiều vết cắt phân ly, tiếc nuối về Ngày Hôm Qua đã mất, hay ít nhất, tôi chỉ nên nghĩ đến những điều lợi ích sẽ được hoàn thiện.Tia nhìn tuyệt vọng đầy hoang mang đậm màu quá khứ sẽ không thể làm lịm tím cành lá Thanh Xuân của mầm non tích cực. Một lần nữa, tôi tự nguyện mở rộng cửa vườn Tâm, quên hết những điều bất như ý để sẵn sàng sống với nguồn Hy Vọng của riêng mình. Vậy nhé, đã đến lúc bắt đầu định hướng cho chuyến bay lý tưởng vào quỹ đạo Sống. Bằng tất cả cố gắng chân thành nhất, mời em hãy cùng tôi mặc lại Chiếc Áo Dài Tự Do hoàn hảo, thong thả tiến về hướng vầng Thái Dương đang tỏa sáng, thảnh thơi cúi nhìn Rừng-Hoa-Tim tím, đằm thắm khoe màu trên khắp mọi vùng đất nẻ, đến Vô Cùng…
"CHÀO EM THẾ GIỚI CỦA TÔI (NHẤT PHƯƠNG)"
No comments yet. -