[Image] NÓI VỚI BẠN BÈ - Thơ Đỗ Duy NgọcTặng những người bạn của tôi... Rồi chúng ta cũng sẽ về với đấtTranh dành chi chuyện tốt xấu hơn thuaHồn lưu lạc cốt xương rồi sẽ mấtNhựa còn đâu khi lá đã sang mùa Rồi có lúc chúng ta cùng ngồi lạiNhìn rõ nhau để nhớ buổi thiếu thờiHãy làm sao ánh nhìn không e ngạiCầm tay nhau và lòng rất thảnh thơi Rồi có lúc chúng ta buồn vái lạyĐốt nhang trầm khóc bạn hữu ra điRơi nước mắt lúc xe tang sắp chạySao giờ đây đối xử chẳng ra gì Rồi có lúc ta trở về cát bụiNắm tro tàn cô lẻ giữa trần gianSao lại vẫn hao tâm ngồi cặm cụiViết những lời khiến bằng hữu tan hoang Rồi tất cả chỉ vòng quay trống rỗngĐến rồi đi quy luật của muôn đờiSao không sống với những lời thơ mộngĐề cuối đời không tiếc cuộc rong chơiĐỗ Duy Ngọc
"NÓI VỚI BẠN BÈ (THƠ ĐỖ DUY NGỌC)"
No comments yet. -