[Image] Ra SuốiMỗi ngày ta ra suốiMười lăm hai chục lầnSoi mặt mình ngờ ngợNhư quen mà như không.Mỗi ngày ta ra suốiVo từng thúng gạo sâuGạo hạt chìm hạt nổiHạt vỡ tan, hạt tù.Mỗi lần ta ra suốiNước giữa hồn xôn xaoNước đầu nguồn có cạnCũng còn tươm máu đau.Mỗi ngày ta ra suốiThả lòng theo lá rơiThở hơi trời đất thởLàm mây bay khắp trời.Mỗi ngày ta ra suốiMười lăm hai chục lầnMỗi lần ta ra suốiNghẹn giữa hồn nước dâng.1976ĐẶNG KIM CÔN.[Image] Nước Mắt Khô Nghẹn Giữa Núi RừngNgày Cha bị bức tử,Con nơi núi thẳm đoạ đàyNào được nén nhang, hay tấm khăn tang dù nhỏ xíuKhông có một nơi để quỳ lạy tiễn ba đi.Giữa những họng súng canh, bạn tù che giùm nước mắt, bịt giùm tiếng
nấc bao đêm.Với chông chênh trời đấtCon thầm gọi baTrong trời đất chông chênh…Cám ơn những giọt nước mắt khô trong mỗi tấm lòng!Trên những khuôn mặt bùi ngùi ái ngạiKhông dám khóc cùng, mà khe khẻ dỗ dành(Như vỗ về trẻ nít)Nín thở canh chừng giùm những bước chân rón rén bên ngoàiCùm gông, xích xiềng, buồng tối, thủ tiêuĐiều gì cũng có thể xảy ra với những người chiến bạiLòng xót về quê nhàBiết ra sao Mẹ già, em thơ, vợ hiền, con dạiPhần quê hương còn lại chiến đấu được bao lâu giữa rời rã áo
cơm, súng đạn,lòng người.Đau đớn biết Cha bị giết ngay lúc con bị dẫn điHai đầu gối hai bàn chân kéo lê qua đèo dốcChưa biết thế nào là học tập đã hình dung ra sao đòn thù thâm độcNước mắt chưa kịp tuôn đã thấm đẫm trong lòng.Ướt cả ngày maiƯớt cả điều chờ đợiCó mong về hay không!Ngoài kia nhà tù lớn, mênh mông…1976ĐẶNG KIM CÔN.[Image] Hồng HoangCó điều gì ở đómở giùm đêm tối rachằng chịt những ngôn ngữ lạhồng hoang nhảy múa khốc liệt, buồn rầu, tanh tưởi,chung bữa tối nay, sáng dậy không cònhỏi nhaubao giờ đến phiên?nhẹ nhàng thế thì cũng là can đảmkhông phải là hy vọng, hy vọng, hy vọngtrùm kín đêm tối, tối đennhìn nhau lơ láo mặt mày.mở mắt nhìn buổi sángmột hai ba bốn nămhôm qua đến số bao nhiêu nhỉ?1976ĐẶNG KIM CÔN.
"RA SUỐI/ NƯỚC MẮT KHÔ NGHẸN GIỮA NÚI RỪNG & HỒNG HOANG (ĐẶNG KIM CÔN)"
No comments yet. -