Đoạn kết buồn của mộtmối tình CS Ucraina -VietnamTôi và anh quen nhau tại
Kiev. Chúng tôi lấy nhau và sinh được hai đứa con tuyệt vời - con trai Andrei
và con gái Maia. Lúc đầu, mẹ tôi phản đối kịch liệt quyết định lấy chồng của
tôi. Thứ nhất, vì chồng tôi - Hà - là người Việt Nam bán hàng ngoài chợ. Thứ
hai, vì anh hơn tôi đến 16 tuổi đời. Nhưng mặc cho những linh cảm của mẹ, chúng
tôi đã cùng chung sống với nhau suốt 8 năm trời hòa hợp và hạnh phúc. Hầu như
chúng tôi chưa bao giờ có những bất đồng lớn. Chồng tôi rất yêu lũ trẻ và sẵn
sàng giúp tôi làm mọi việc trong nhà, từ nấu nướng đến dọn dẹp nhà cửa. Cuộc
sống tưởng đâu cứ mãi như vậy. Cho đến một ngày, Hà nhận được tin bố ốm nặng,
có thể không qua khỏi. Anh lập tức bay về Việt Nam. Một thời gian sau, anh gọi
điện sang và bảo mẹ con tôi sang Việt Nam với anh. Thực tâm tôi không muốn đi
cho lắm, vì đường xa mà hai con còn nhỏ - con trai tôi sáu tuổi, còn con gái
mới có một năm bốn tháng. Nhưng Hà động viên tôi rất nhiều và nói chỉ ở Việt
Nam vài tháng là cùng. Chủ yếu là anh muốn giới thiệu mẹ con tôi với gia đình,
họ hàng bên nội. Thế là tôi quyết định lên đường, mang theo hai con mà lòng
không hề nghĩ có những gì đang chờ đợi mình ở phía trước. Ấn tượng về làng quê Việt
Nam
Mẹ con tôi sang Việt Nam khi bố chồng tôi đã mồ yên mả đẹp. Ngày đầu ở nhà
chồng, chúng tôi đã đưa hai con đi thăm mộ ông nội. Nghĩa địa nằm ngay gần nhà,
nhưng thực sự mà nói, nó khác xa với hình ảnh quen thuộc của những nghĩa trang
ở Ucraina. Người Việt Nam có một phong tục rất đặc biệt: ba năm sau khi chôn
cất người quá cố, họ lại đào lên, lấy xương mang đi chôn lại(!) Lần thứ hai này
mới là lần chôn cất vĩnh viễn.
Quê chồng tôi là một ngôi làng gồm khoảng 400 nóc nhà, nằm không xa thủ đô Hà
Nội. Tuy nhiên, ở đó không hề có đường ống khí đốt. Mọi người chủ yếu nấu thức
ăn bằng bếp rạ. Chỉ có một số gia đình khá giả mới dám nấu ăn bằng bình gas, vì
đó là một điều xa xỉ đối với những người nông dân. Dân làng nghèo đến nỗi, khi
ai đó mua sắm bất kỳ vật gì cũng đều trở thành sự kiện của cả làng. Làng mạc ở
Việt Nam cũng có nhiều điểm giống với làng quê ở Ucraina, chỉ có điều đường xá
không trải nhựa, mà đổ bằng bê tông. Có lẽ bê tông chịu nóng tốt hơn so với
nhựa đường. Xung quanh mỗi ngôi nhà đều có rãnh thoát nước. Lúc đầu, tôi không
hiểu tại sao phải làm như vậy. Sau đó, tôi đã hiểu - vì vào mùa mưa, dù có rãnh
thoát nước nhưng nhiều lúc vẫn phải lội nước đến tận đầu gối! Khó chịu nhất là
áo quần giặt xong phơi cả tuần cũng chẳng chịu khô cho.
Ngày thứ hai ở nhà chồng, Hà đột ngột tuyên bố rằng chúng tôi sẽ ở lại Việt Nam
vĩnh viễn. Hành động của anh làm tôi hết sức ngỡ ngàng, vì anh đã tự quyết định
mà không hề bàn với tôi lấy một tiếng. Tôi không thể ngờ rằng người chồng đã
từng chung sống suốt tám năm trời lại có thể xử sự với tôi như vậy! Ở Việt Nam,
anh đã trở thành một con người khác hẳn: anh hầu như không âu yếm, chuyện trò
với tôi bao giờ, và thường tự quyết định mọi việc, kể cả những việc có liên
quan trực tiếp đến tôi và các con.
Dù rất buồn trước sự thay đổi của Hà, nhưng trong một giai đoạn nào đó, tôi đã
buộc mình phải chấp nhận điều đó... Vì dù không muốn, tôi cũng chẳng có con
đường nào khác, tiền quay về cũng không có luôn. Nhưng dù sao, trong thâm tâm
tôi vẫn luôn hy vọng sẽ thuyết phục được chồng cho mẹ con tôi trở lại Ucraina.
Thật ra, không thể nói là mọi người đối xử không tốt với tôi, nhưng có quá
nhiều khác biệt trong cách sống của người Việt Nam và người Ucraina. Chẳng hạn,
tôi không thể hiểu tại sao người Việt Nam có thể sống được mà không cần đến các
sản phẩm sữa? Bò ở Việt Nam nuôi chỉ để lấy thịt, vì vậy thậm chí mọi người
chẳng hề có khái niệm về bơ, sữa hay phó mát gì cả. Con gái Maia của tôi vẫn
quen ăn cháo sữa, vì vậy tôi đã phải mua sữa đặc có đường, có lúc cả sữa đậu
nành, để nấu cháo cho con. Mẹ chồng tôi không thể hiểu nổi khi thấy tôi cho sữa
vào cháo. Có lẽ đối với họ, đó là một món ăn hổ lốn đáng sợ?!
Còn với tôi, có lẽ đáng sợ nhất là nhà trẻ ở quê chồng. Lịch làm việc ở đó đã
rất đặc biệt: sáng 5 giờ đưa trẻ con đến (trước khi đến phải cho ăn sáng ở
nhà), đến 10 giờ phải đón về cho ngủ trưa ở nhà! Các lớp được phân chia không
theo lứa tuổi, mà theo nguyên tắc "ai đăng ký trước vào trước". Vì
vậy trong một lớp có thể có cả trẻ sơ sinh mới mấy tháng trời, cùng những cháu
đã 5-6 tuổi. Cửa sổ các phòng không đóng bao giờ, cánh cửa ra vào cũng không có
luôn. Trẻ nhỏ nằm trên chiếu trải dưới nền nhà, còn lũ lớn hơn thì chạy lăng
quăng xung quanh. Nói chung, có người trông hộ trẻ con để bố mẹ đi làm đồng là
tốt lắm rồi!
Thời gian đầu, mọi người định dạy tôi làm ruộng, nhưng tôi phải thú thật là
chẳng hề có khái niệm gì về công việc đó cả. Tôi cũng đã từng cùng mọi người
trong gia đình nhà chồng lội ruộng cấy lúa, nhưng đến khi biết rằng dưới làn
nước bùn đỏ quạch đó còn có cả những con rắn nữa, thì tôi phát hoảng. Mọi người
thông cảm, không bắt tôi lội ruộng nữa, mà bảo tôi học sử dụng máy tuốt lúa.
Nhưng tôi làm chẳng ra hồn, khiến cho mọi người phát chán. Nhiều người trong
gia đình, họ hàng nhà chồng tôi tỏ rõ vẻ thất vọng vì sự lóng ngóng trong công
việc đồng áng của tôi.
Bù lại thì sự hiện diện của tôi cũng phần nào làm phong phú thêm đời sống dân
làng. Nhất là trong công việc bếp núc. Người Việt Nam chỉ quen ăn khoai tây nấu
canh, vì vậy, mọi người rất ngạc nhiên trước món khoai tây nghiền do tôi làm
ra, khi nếm thử ai cũng khen ngon. Món bánh xèo truyền thống của người Ucraina
cũng được đón nhận nhiệt tình (mọi người gọi đó là món bánh mì ngọt). Tôi đã
dạy cho mọi người làm một số món ăn như món bít tết và thịt băm viên. Món bánh
xèo nhân xoài do tôi "sáng tạo" ra thật sự ngon miệng và hợp khẩu vị
nên ai cũng thích.
[Image]
Ước muốn trở về
Hà tìm được việc làm ở Hà Nội. Anh bỗng dưng sinh ra nghiện cờ bạc, bao nhiêu
tiền làm ra đều nướng hết vào trò chơi đỏ đen. Hồi ở Ucraina, tôi chưa bao giờ
thấy anh như vậy. Mẹ chồng tôi không biết về điều này, nên sinh ra nghi ngờ tôi
giữ hết tiền lương của anh. Từ sự nghi ngờ đó, bà bắt đầu soi mói tôi từng ly
từng tý - từ việc tôi mua gói băng vệ sinh, cho đến cái kẹo cho trẻ con, đều bị
bà để ý và cự nự vì tốn tiền vô ích. Càng ngày, cuộc sống càng trở nên tồi tệ
đến mức ngột ngạt.
Con trai của tôi dù mới 6 tuổi đầu nhưng đã phần nào hiểu được những gì đang
diễn ra xung quanh, có lần nó bảo mẹ dành tiền để về Ucraina. Tôi chỉ còn biết
thở dài thương con, vì vé máy bay quay về cho ba mẹ con ít nhất cũng phải hai
nghìn đô la, trong khi trong tay tôi không có nổi lấy một trăm! Andrei hứa sẽ
giúp tôi kiếm tiền. Những ngày sau đó, con trai tôi đã tự động làm mọi cách, từ
câu cá, hái quả mang đi bán, cho đến thu nhặt vỏ chai... để mong kiếm được chút
tiền đưa về cho mẹ.
Tôi không có đủ can đảm để tâm sự thật hoàn cảnh của mình với mẹ tôi. Nhưng có
một lần, khi đã không thể chịu nổi, tôi viết một bức thư cho bạn gái ở Ucraina,
và cô bạn Tania đã kể lại mọi việc cho mẹ tôi. Người nhà và bạn bè tôi bắt đầu
tìm mọi biện pháp để giúp mẹ con tôi trở về, thậm chí đã nhờ Bộ Ngoại giao can
thiệp qua Đại sứ quán Việt Nam ở Kiev.
[Image]
Vào một ngày, có một người công an đến nhà và nói có thông tin cần kiểm tra.
Tất nhiên, anh ta không nói được tiếng Nga, còn tôi thì chưa đủ vốn tiếng Việt
để giải thích cặn kẽ mọi việc. Chồng tôi đã lợi dụng ngay tình thế đó để nói
tất cả những gì có lợi cho bản thân anh ta.
Một lần, tôi đã quyết định bỏ trốn. Mang theo hai con cùng một số quần áo, tôi
bỏ chạy khỏi nhà mà chẳng biết sẽ đi đâu. Cuối cùng thì chồng tôi đuổi kịp và
đưa ba mẹ con lên xe tắc xi. Đến trung tâm Hà Nội, anh ta cho mẹ con tôi xuống
xe và bảo: đấy, muốn đi đâu thì cứ đi! Giữa lúc bơ vơ, tôi gặp một người đàn
ông tốt bụng, sau khi hỏi han tình cảnh, biết tôi là người Ucraina (người dân
Việt Nam rất quý những người từ các nước thuộc Liên Xô cũ), đã cho ba mẹ con
tôi ăn và đưa đến đồn công an trình báo. Chồng tôi buộc phải đến đón chúng tôi
về, kèm theo lời cảnh cáo của chính quyền: sẽ không để yên, nếu còn xảy ra sự
việc tương tự. Sau lần đó, Hà không chỉ lạnh nhạt với tôi, mà cả với các con
cũng vậy. Có lúc, cả nhà ăn cơm mà chẳng gọi mẹ con tôi.. Một người chị em của
chồng tôi thấy vậy, thương chúng tôi nên đã mang đồ ăn đến cho chúng tôi ăn.
Cuối cùng thì dịp may cũng đến. Ông trưởng phòng lãnh sự Đại sứ quán Ucraina
tại Việt Nam đã đến tận nhà thăm mẹ con tôi. Được dịp, tôi đã kể hết với ông về
tình cảnh của mình, kể cả việc bị đay nghiến vì mua một tuýp thuốc đánh răng
mới, cả việc mẹ chồng tôi giấu kỹ bột giặt, chỉ cấp cho tôi mỗi lần một thìa
con! Đến giờ, tôi đã quên mất họ tên của ông, nhưng luôn nghĩ đến ông với lòng
kính trọng và biết ơn đặc biệt, vì ông đã quan tâm rất nhiều đến chúng tôi. Ông
nói, Đại sứ quán hiện không có tiền để giúp mẹ con tôi, nhưng hứa sẽ giúp đỡ
bằng mọi cách. Lần sau đến, ông mang cho chúng tôi rất nhiều thứ, từ bột giặt
cho tôi, chiếc xe đạp cho con trai tôi, đến các loại đồ chơi, bánh kẹo, nước
ngọt... Thậm chí ông còn cho tôi tiền nữa. Chỉ có điều, sau khi ông về, tôi lại
cảm thấy cay đắng hơn bao giờ hết - tôi không phải là một đứa ăn mày, vậy mà đã
phải ngửa tay nhận của một người không quen biết từ gói bột giặt trở đi...
Cuộc trở về của Maia
Ông trưởng phòng lãnh sự đã tổ chức một chiến dịch vận động quyên góp tiền
trong cộng đồng người Ucraina đang có mặt ở Việt Nam để giúp đỡ ba mẹ con chúng
tôi. Ở Kiev, gia đình tôi cũng tìm mọi cách để dồn tiền để gửi sang cho tôi.
Cuối cùng, nhờ sự giúp đỡ của mọi người, chúng tôi đã có đủ tiền để mua vé máy
bay về Ucraina.
Gia đình chồng tôi tỏ ra khá hờ hững với việc mẹ con chúng tôi quay về. Có thể,
họ thậm chí đã vui mừng vì thoát được một cô con dâu vô dụng như tôi. Tôi đã
trở về Ucraina sau 11 tháng trời sống ở Việt Nam như vậy đó.
Tôi và con trai Andrei bay về Kiev, còn con gái Maia phải để lại cho chồng nuôi
theo quyết định của tòa. Điều đó làm cho tôi day dứt khôn nguôi. Thậm chí, tôi
không biết có khi nào được gặp lại con gái bé bỏng của mình không nữa...
Sự dằn vặt đeo đuổi tôi suốt ba năm trời. Tôi biết, gia đình chồng tôi sẽ không
ngược đãi cháu, nhưng dù sao con sống xa mẹ cũng là một điều bất hạnh.
Một lần, Hà gọi điện cho tôi. Anh ta báo tin sắp cưới vợ mới, và vợ sắp cưới
của anh ta đang mang thai. Anh ta nói cho phép tôi đón Maia về, nhưng với một
điều kiện: phải đưa cho anh ta 3 nghìn đô la! Mặc dù đã từ lâu tôi không còn
chút tình cảm nào đối với người đàn ông này nữa, nhưng vẫn hết sức bất ngờ, vì
không bao giờ nghĩ anh ta có thể trở nên ích kỷ đến như vậy.
Thế là tôi lại phải đi xin tiền khắp họ hàng, bạn bè một lần nữa. Mỗi người cho
tôi từng nào có thể cho được, nhưng gia đình tôi thuộc dạng nhà nghèo, nên cũng
chẳng có người quen nào giàu có cả. Kết quả là tôi chỉ có đủ tiền để mua vé máy
bay đi và về. Tuy nhiên, tôi không hề tiết lộ với Hà điều này, mà vẫn hứa là sẽ
nộp đủ 3 nghìn đô la như anh ta đòi hỏi.
...Khi tôi vừa bước vào nhà, mẹ chồng tôi gần như đổ gục xuống chân tôi mà xin
lỗi. Nước mắt bà chảy lã chã trên khuôn mặt già nua. Sau khi tôi rời Việt Nam,
bà đã hiểu ra rằng người có lỗi không phải là tôi, mà là Hà. Người con dâu mới
không giúp gì được mẹ chồng, thậm chí bà còn phải san xẻ cả số tiền lương hưu
ít ỏi của mình cho con trai và con dâu. Mọi việc trong nhà bà vẫn phải tự mình
làm hết, mặc dù đã gần 90 tuổi. Mẹ chồng tôi hiểu rằng giữa chúng tôi và bà chỉ
có những khác biệt về văn hóa. Giá như không có sự thay đổi của chồng tôi, biết
đâu tôi và bà đã trở thành những người thân thật sự trong cùng một nhà, như
trong những gia đình bình thường khác?
Hà, chồng tôi, tất nhiên chỉ quan tâm đến tiền. Tôi buộc phải nói dối rằng
không tin tưởng vào sự trung thực của anh ta, nên sẽ chỉ giao tiền ở sân bay,
khi đã chắc chắn một trăm phần trăm là con gái tôi sẽ cùng tôi quay về Ucraina.
Đến ngày lên đường. Trong xe tắc xi ra sân bay, chồng tôi lại hỏi tiền. Tôi lại
hứa sẽ đưa tiền cho anh ta khi tới sân bay. Đến khi hai mẹ con tôi đã vào trong
vùng kiểm soát an ninh, Hà còn gọi với theo: "Lena, thế tiền đâu?"
Tôi quay lại và... vẫy tay chào từ biệt!
Bây giờ tôi đã thực sự hạnh phúc bên hai đứa con mình. Andrei rất ham bóng đá.
Còn Maia đã quen với nhà trẻ mới và dần dần học lại tiếng mẹ đẻ. Chẳng mấy
người biết rằng tôi đã từng trải qua một cuộc hôn nhân đặc biệt như vậy.
posted by thuky truong at 11:44 AM on Mar 25, 2016
"ĐOẠN KẾT MỘT MỐI TÌNH"
No comments yet. -