Rụng Răng Thơ Trần Quốc BảoBài thơ cảm tạ Bác sĩ Nha khoa Ánh Thu nhổ chiếc răng cấm cho miễn phí [Image] Rụng RăngLưỡi còn chung thủy với ngườiSao răng đã vội rụng rời đi ngayTha phương mấy chục năm nayCắn răng chịu đựng đắng cay tình đờiCoi thường cuộc sống nổi trôiHơn thua, cũng một trận cười trắng răng!Xá chi lợi lộc công hàmPhù vân huyễn ảo nào ham hố gì [Image] Bản năng lưỡi, vốn nhu mìTưởng rằng đâu giám suy bì với răngThế mà nhu lại thắng cương (*)Là điều nghịch lý diệu thường nhân sinhThôi thì thôi nhé!... đoạn tình!Từ nay răng lợi, chúng mình xa nhauCó trước, thì phải có sauCó răng có rụng, cũng âu lẽ thường! Trần Quốc Bảo Richmond, Virginia Địa chỉ điện thư của tác giả:quocbao_30@yahoo.com (*) Thoát ý từ câu: "Sỉ tính cương, Thiệt tính nhu ; Cương tính bất như nhu trường cửu" = Răng vốn cứng, Lưỡi vốn mềm ; bản năng cứng không bằng mềm sự kiên trì bền vững
"RỤNG RĂNG (THƠ-TRẦN QUỐC BẢO)"
No comments yet. -