Nhớ Mãi Mẹ Hiền(nhân ngày lễ Mẹ)Con
còn nhớ mãi lời ru của mẹTiếng
võng buồn khắc khoải giữa trời khuyaNay
biền biệt xa xăm đường cố lýCòn quê hương!- đã nghẽn lối đi về!Thương
nhớ lắm chiều làng quê tắt nắngMái
rạ buồn vương vấn khói hoàng hônBên
bếp lửa mẹ tôi ngồi lẳng lặngNấu cơm chiều lòng mong đợi các con!Mùa
đông lạnh mẹ kéo phên che chắnCho
bầy con ấm áp lúc trời khuya.Khi
còn bé mẹ dìu con từng bướcTrên đường quê trơn trợt ngõ đi về!Mẹ
gian khổ suốt đời làm góa phụCha
chinh nhân biền biệt chẳng quay vềĐôi
lúc thấy lệ mẹ tràn qua khóe mắtVì thương cha nằm lại chốn sơn khê!Khi
khôn lớn nước non đầy khói lửaCon
ra đi xuôi ngược chốn biên thùyMẹ
thao thức chẳng đêm nào trọn giấcMãi nguyện cầu con trẻ được bình yên!Tàn khói lửa nước non nhà dâu biểnMẹ
đau buồn vì con trẻ phải lầm than:Có đứa
gian lao ngục tù cải tạoĐứa lao mình ra biển cả mênh mông!Mẹ gục
ngã vì đau sầu thương nhớNấm
mồ xanh hiu quạnh dưới trăng buồn.Chỉ
thấy mẹ chập chờn trong cõi mộngHồn
con đau từng giấc ngủ tha phương!Hàn Thiên Lương
"NHỚ MÃI MẸ HIỀN (HÀN THIÊN LƯƠNG)"
No comments yet. -