Tình nghĩa Vợ ,
Chồng khi kẻ mất , người còn đời sống sẽ ra sao ?.. .... Mời đọc bài viết này
để có cái nhìn ...... " Chống Tay Đứng Dậy " .... Có thời ông Tư
thường hay đùa, trêu chọc bạn bè rằng: “Đời người đàn ông có hai lần sung
sướng: Lần cưới vợ, và lần vợ chết. “Bây giờ vợ chết, ông mới ý thức được cái
câu đùa nghịch đó vô cùng bậy bạ và bất nhân, không nên nói. Có lẽ anh chàng
nào nghĩ ra câu nầy là kẻ độc thân, chưa có kinh nghiệm vợ chết. Ông ân hận
và tự giận mình.
Sau khi vợ chết, ông như mất hồn, lãng đãng, trí óc để trên mây. Nhiều lần
trên đường về nhà, ông đi lạc, lái xe qua khỏi nhà rồi mà không biết. Ngày
xưa, ông hay bực mình mỗi khi được bà nhắc nhở đi lối nầy, quẹo góc kia, và
bà cũng nổi nóng la nạt ông mỗi khi đi lạc đường. Bây giờ, mong được nghe lời
cáu kỉnh gây gổ đó, mà không có được. Ông thở dài và đau nhói trong tim như
có vật nhọn đâm vào. Không thể ngờ, vợ ông không còn trên đời nầy nữa. Bây
giờ bà nằm ngoài kia, nghĩa địa hoang lạnh âm u. Không còn chầm chập kiểm
soát từng hành động của ông để mà phê bình sửa sai.
Mở cửa, bước vào nhà, ông nói lớn như khi bà còn sống: “Em ơi! Anh đi
làm về.” Trước đây, nếu không nghe tiếng trả lời, ông chạy vụt lên lầu tìm
vợ. Bây giờ, ông lẳng lặng đến thẳng bàn thờ, thắp ba cây nhang, lạy bốn lạy.
Ông thầm nghĩ, người ta chỉ lạy vợ khi vợ đã chết rồi, tại sao không ai lạy
vợ khi vợ còn sống? Dù có gây nên tội lỗi tầy đình, cũng không ai lạy vợ bao
giờ.
Ông nhìn tấm hình màu, ảnh bán thân của bà, có nụ cười thật tươi, hai vành
môi uốn cong, đôi mắt sáng tinh anh, có ánh tinh nghịch. Ông thấy bà còn đẹp
lắm, nét đẹp dịu dàng. Thế mà bao nhiêu năm nay, ông không hề biết, và chưa
một lần nhìn ngắm kỹ cái nhan sắc của vợ. Sống lâu ngày bên nhau, thấy nhau,
nhưng quên nhìn ngắm, chỉ thấy hình thể tổng quát của nhau. Cũng như nhiều
ông có vợ thiếu nhan sắc, cũng không bao giờ biết vợ họ xấu. Những ông lấy
được vợ đẹp, lâu ngày, cũng chẳng còn biết vợ mình là đẹp. Nhiều bà đi xâm
môi, xâm lông mày xong, về nhà, ông chồng cũng không hề biết có sự thay đổi
trên mặt vợ.
[Image]
Ông Tư gieo mình nằm vật ra tấm ghế bành, hai tay ôm mặt khóc rưng rức như
đứa bé đi về vắng mẹ. Tiếng khóc buồn bã vang dội trong căn phòng vắng. Ông
ước sao chuyện thật hôm nay là một giấc mộng dữ, để khi ông thức dậy, thấy
còn có bà bên cạnh. Có thể ông sẽ bị vợ cằn nhằn trách móc một điều gì đó như
thường ngày, nhưng thà còn có những phiền hà của vợ, còn hơn là nằm đây một
mình.
Ông đã khóc như thế cả tháng mấy nay, mỗi lần đi làm về. Bước vào căn nhà
vắng vẻ lạnh lẽo, không còn bóng dáng người vợ thương yêu, làm trái tim ông
se sắt, tâm trí ông trống rỗng mịt mờ. Nỗi đau cũng tan dần theo giòng nước
mắt, rồi ông thiếp đi trong một giấc ngủ buồn, ngắn. Khi thức dậy, ông nhìn
quanh, đâu đâu cũng có bóng dáng, có kỷ niệm với bà. Tất cả đều còn đó. Vật
dụng, đồ đạc của bà trước khi chết, vẫn còn để y chỗ cũ, giữ nguyên trạng.
Ông không muốn thay đổi chuyển dịch gì cả. Trên bàn trang điểm, vẫn còn chiếc
lược nằm nghiêng nghiêng, thỏi son dựng đứng, hộp phấn, những chai thuốc bôi
tay cho mịn da, tất cả đều không xê dịch, không sắp xếp lại. Ông tưởng như
hương tay của bà còn phảng phất trên từng món vật dụng.
Mỗi bữa ăn, không còn ai thúc hối, hò hét dục ông ngồi vào bàn ngay, sợ cơm
canh nguội lạnh. Bây giờ, ông tha hồ lần lửa, không tha thiết đến bữa cơm. Có
khi chín mười giờ mới bắt dầu ăn, qua loa cho xong, miệng nhạt phèo. Thường
ông để thêm chén dĩa đũa muỗng đầy đủ cho bà. Rồi thì thầm mời vợ ăn, tưởng
như bà còn sống, ngồi đối diện và cùng chia vui hạnh phúc trong từng giây
phút của thời gian. Ông có ảo tưởng như bà còn ngồi đối diện, đang lắng nghe
ông nói. Hôm nay bà làm biếng phê bình, không mắng trách khi ông làm rơi cơm
canh ra bàn. Với cách đó, ông tự dối lòng, để có thể nuốt trôi những thức ăn,
mà vì buồn chán, ông không còn cảm được hương vị ngon ngọt.
Nhiều khi thức giấc nửa đêm, vòng tay qua ôm vợ, ôm vào khoảng trống, ông
giật mình thảng thốt, chợt hỏi thầm, bà đi đâu rồi? Khi chợt nhớ bà không còn
nữa, nước mắt của ông chảy ra ướt cả gối. Có khi úp mặt khóc rưng rức, khóc
cho đã, cho trái tim mủn ra, và thân thể rã rời. Chiếc giường trở thành trống
trải, rộng thênh thang. Ông vẫn nằm phía riêng, bên kia còn để trống, dành
cho bà. Ông ôm hôn cái gối, mùi hương của bà còn phảng phất gợi bao kỷ niệm
của tháng ngày hạnh phúc bên nhau. Khi không ngủ được, ông bật đèn nằm đọc
sách, bây giờ ông không sợ ai cằn nhằn, ngăn cấm đọc sách giữa đêm khuya.
Trước đây, nhiều khi ông tha thiết thèm đọc vài trang sách trước khi đi ngủ,
mà vợ cứ cằn nhằn mãi, làm ông mất đi cái thú vui nầy. Bây giờ ông nhận ra vì
thương chồng, sợ ngày hôm sau ông buồn ngủ, mệt, nên bà ngăn cản, bảo là chói
mắt không ngủ được.
Ông tiếc, vợ chồng đã hay cãi vã những chuyện không đâu, chẳng liên quan gì
đến ai, mà làm mất đi cái vui, cái hòa hợp của gia đình. Có khi chỉ vì tranh
luận chuyện con khỉ bên Phi Châu, mà đi đến to tiếng, giận hờn, khóc lóc, làm
vợ chồng buồn giận nhau, dại dột như hai đứa trẻ con ngu dại.
Tại sao phải gắt gỏng, đâu có được gì, mà làm nhau buồn. Bây giờ muốn nói lời
ân hận, thì làm sao cho bà nghe được. Ông tự xét, ông là một con người tệ
mạt, thiếu hiểu biết. Khi có hạnh phúc trong tay thì không biết trân trọng,
để đến khi mất đi, mới ân hận, mà không còn kịp nữa.
Nếu được làm lại, ông sẽ đối xử với bà tử tế hơn, nói nhiều những lời êm ái
dịu dàng. Sẽ không nổi giận khi bà làm chuyện ngang phè, sẽ nhường nhịn bà
nhiều hơn, và sẽ phớt tỉnh mỗi khi bị bà chê bai, mai miả. Nhất là bày tỏ cái
lòng ông, nói ông yêu thương bà, yêu thương lắm lắm. Đâu có gì ngăn trở, mà
những ngày bà còn sống, ông không nói được những điều đó. Ông chợt nhớ có
ngưòi viết rằng, vợ chồng phải đối xử như ngày mai thức dậy sẽ không còn
nhau. Vì chẳng ai được sống mãi, và cũng không biết chắc chuyện gì sẽ xảy ra
trong giờ sắp tới, cho ngày hôm sau. Cuộc đời con người vốn bấp bênh trong
định mệnh.
Lấy kinh nghiện đó, nhiều lần nói với những người bạn mà vợ chồng còn được
sống bên nhau, cho họ biết rằng, họ đang có hạnh phúc quý báu, họ nên
trân trọng giữ gìn, kẻo mai đây, khi chỉ còn chiếc bóng, thì tiếc thương cũng
đã muộn màng. Đa số có lắng nghe, và tin lời ông là đúng, nhưng họ quên phứt
ngay sau đó, và không thực hành điều hiểu biết.
Mẹ ông mất trước vợ sáu tháng. Ông cũng buồn, thương. Nghĩ rằng mẹ già thì
chết là chuyện thường tình. Nhưng khi mất vợ, ông cảm thấy đau đớn và buồn
khổ vô cùng tận. Buồn hơn mất mẹ mười lần. Ông tự cảm thấy xấu hổ, vì mất mẹ
mà lại không đau buồn bằng vợ chết! Có phải ông đã thương vợ hơn thương mẹ
chăng? Có phải ông là đứa con bất hiếu? Ông cũng không biết, và không so sánh
được hai cái đau vì mất mát. Nhưng rõ ràng, ông đã ngã gục khi chết vợ
Có khi quẩn trí, ông muốn chết theo bà. Sao cuộc sống vô vị quá chừng. Rồi
mai mốt cũng già, bệnh, đâu có thoát được cái chết. Chết bây giờ, nếu còn
linh hồn, thì còn gặp lại vợ ngay. Nhưng ông sực nhớ nhiều lần bà nói không
muốn gặp ông lại trong kiếp sau. Bà đâu có thù ghét ông mà nói câu đó nhỉ.
Nói chi cho ông đau lòng lúc nghe, và còn đau cả đến tận bây giờ. Ông nghe
nói, có một loài chim, khi một con chết đi, thì con kia ngày đêm kêu thương,
bỏ ăn bỏ ngủ, than gào cho đến chết. Chim còn chung tình đến thế, mà ông thì
còn sống, còn ăn, còn ngủ, còn đi làm, còn giữ tiền bạc. Chẳng bằng được loài
chim sao?
Trong căn nhà nầy, đâu đâu cũng có dấu vết của bà. Mở tủ đựng ly chén ra, ông
đứng nhìn xem, bên trong sắp đặt thứ tự, gọn gàng. Có những thứ mà bây giờ
ông mới thấy, và không biết công dụng nó làm gì, khi nào thì dùng đến. Bà đã
mua sắm, sắp đặt cẩn thận. Ông cầm một cái ly, biết vật nầy đã có bàn tay vợ
đụng đến, ông ghé môi hôn, tưởng đang hôn bàn tay bà. Ba bộ ấm pha trà xinh
xắn, bà mang về trong dịp đi du lịch bên Nhật, để cho ông thù tiếp bạn bè. Bà
thương ông đến như vậy đó.
...
posted by thuky truong at 11:22 AM on May 20, 2016
"CHỐNG TAY ĐỨNG DẬY"
No comments yet. -