ĐỜI TÔI: THỜI ĐẠI HỌC
[Image]
Giai đoạn tôi học ở Đại
Học là giai đoạn bận rộn nhất. Phần thì đi học, phần thì đi kèm, đi dạy ở những
trường tư để có thêm tiền để chi phí những việc cần thiết và giải trí (đi
chơi). Mẹ tôi vẫn gởi tiền hàng tháng nhưng làm sao đủ. Ba nói trước khi mất là
Mẹ phải cho các con học đến khi các con không còn khả năng. Mẹ đã nghe theo.
Tôi học khả năng dư thừa nên đi làm thêm như sinh viên ngày nay.
Tôi chọn khoa Vật Lý vì
đó là môn học cho phép con người hiểu được cấu tạo của vật chất từ thế giới cực
nhỏ như hạt nhân, nguyên tử, … đến thế giới cực lớn như vũ trụ. Từ lúc nhỏ, tôi
đã không muốn học nghề rồi đi làm. Tôi muốn học hoài hoài suốt đời. Tôi nhớ một
ông chú hỏi tôi « cái nghề tương lai của cháu gọi là gì ? ». Thuở ấy tôi đã không biết
trả lời rõ ràng vì ở Việt Nam thời ấy không có nghề làm nghiên cứu khoa học.
Tôi đã học xong Đại Học
quá nhanh. Tôi được học bổng đi Nhật. Cùng đi có Lữ Hạnh bạn từ Trung Học. Ở Nhật
tôi chọn học Lý Thuyết vì tôi đã nghĩ là những nghiên cứu của tôi không nên phụ
thuộc vào máy móc. Nếu tôi về Việt Nam hay đi nước khác tôi phải có cùng máy
móc ấy thì mới tiếp tục được. Học lý thuyết rất khó, vì những khái niệm về Vật
Lý lượng tử rất trừu tượng. Học bằng tiếng mẹ đẻ đã khó khăn rồi, huống hồ tôi
phải hiểu khi nghe hay khi đọc sách ngoại ngữ. Nhờ có một óc tưởng tượng phong
phú, tôi đã vượt qua tất cả những khó khăn ấy. Tôi đọc những hàng viết, nhưng
tôi tưởng tượng những gì ở phía sau của mỗi câu.
Học ở Nhật một thời gian, tôi được nhận ở Đại Học Paris làm giảng
viên và nghiên cứu. Thời gian ở Nhật, tôi đã học được cách làm việc của người
Nhật, biết được những bí quyết để thành công trong sự nghiệp nghiên cứu khoa học.
Ở Pháp tôi đã tiếp tục phương pháp của người Nhật nhưng cũng bắt chước cái tự
do suy nghĩ của người Pháp.
Tôi nói giỏi tiếng Nhật, có làm một số thơ bằng tiếng Nhật. Khi
có thì giờ, tôi sẽ dịch và chia sẻ với các bạn.
Tuần sau tôi sẽ viết về những việc làm của tôi ở Pháp.
Kể chuyện bằng thơ không phải dễ. Câu chuyện phải mạch lạc trong
khuôn khổ luật lệ bằng trắc vần điệu của thể thơ. Tôi đã cố gắng. Tôi xin nói
như người Mỹ hay nói: I try my best. Hy vọng các bạn yêu thích mấy bài thơ tôi
viết.
Chúc các bạn vui nhiều tuần này.
ĐỜI TÔI: THỜI ĐẠI HỌC
Xong Đệ Tứ tôi dạy kèm vài chỗPhần để thêm một số ít tiền tiêuPhần tập tành để hiểu rộng hiểu nhiềuTôi học giảng những điều tôi đã hiểuBa đã nói dù bạc tiền có thiếuDù đôi khi phải chịu những nhọc nhằnPhải nuôi con ăn học hết khả năngMẹ hay nhắc trối trăn lời Bà nóiXong Trung Học tôi thật là hứng khởi,Đi Sài Gòn khăn gói để thành nhânHọc với hành tôi luyện toán tu vănỞ Đại Học tôi đăng khoa Vật LýTôi muốn biết Thiên Nhiên bao huyền bíTôi rất tin vào trí óc con ngườiTừ hạt nhân đến vũ trụ tuyệt vờiTôi cố gắng dù đời nhiều thiếu thốnNgày đi học đêm dạy kèm bận rộnĐể có tiền chi tổn phí sinh viênNhững năm sau tôi dạy ở Thượng Hiền (1)Rồi tiếp đó dạy luyện thi lớp lớn (2)Đậu Cử Nhân ba năm thay vì bốn (3)Cao Học thì chỉ tốn một năm thôiTôi được cho học bổng để trau dồiNgành khoa học ở một nơi tiền tiến (4)Đi một nước tôi chưa từng nói tiếngMuốn hiểu gì phải nghiền ngẫm sách AnhTự học là phương pháp thuở còn xanhTôi kiên nhẫn muốn thành công phải thếTôi biết học xứ xa không phải dễTôi chọn ngành Lý Thuyết để vươn caoDù khó khăn lòng dạ vẫn không naoHọc tiếng Nhật (5) rồi
vào trường nghiên cứu. còn tiếp)Diệp Thế Hùng (May 04, 2021).(1) Trường Thượng Hiền, đường Trần Quí Cáp (tên cũ), Saigon(2) Tôi đã dạy ở trường Phan Sào Nam, đường Phan Thanh Giản (tên
cũ), ngã 6, Saigon, gần 20 giờ mỗi tuần giữa những giờ phải đi học ở Đại Học(3) Chương trình Cử Nhân 4 năm, tôi đã học rút trong 3 năm(4) Tôi được học bổng Chính Phủ Nhật(5) Đến Nhật, như tất cả những người đi nghiên cứu, chỉ được học
tiếng Nhật ba tháng rồi vào trường nghiên cứu.
[Image]
Hình chụp ở Vũng Tàu 1969[Image]Hình chụp ở Nhật dưới hoa anh đào 1973[Image]Ngày rời Nhật đi Paris 1975
"ĐỜI TÔI: THỜI ĐẠI HỌC (DIỆP THẾ HÙNG)"
No comments yet. -