Cách đây hơn 20 năm Thầy Hoàng Thế Hào đã viết một chuyên ngắn về “Con Người Mới” dưới nhận
xét, mắt nhìn của Thầy trong một xã hội mới hoàn toàn thay đổi từ
thời cuộc đến cả con người…
Thời sự cập nhật là điều tối cần cho một tờ báo , những
hình ảnh và ý tưởng trong tryện ngắn này diển tả quá đúng sự thật đau lòng đang diễn ra
trên quê hương yêu dấu của chúng ta cho mãi đến hôm nay.
Thầy đã khéo léo dùng hư cấu để sáng tác câu chuyện,
nhưng truyện này không hư cấu, kể cả tên của những nhân vật trong
truyện.
Xin mời đọc để thấy những đau thương thật mỉa mai đang xảy
ra hằng ngày trên đất nước Việt Nam, với những “Con Người Mới” đang múa may như những tên “cướp”mà nỗi đau đang tiếp
tục đổ xuống những người dân đất Việt mến yêu.
Trân trọng giới thiệu,
Thukỳ.
Con người mới …..
Một ngày đi học bắt đầu khi anh nhìn thấy một giòng chữ viết bằng bút chì trong
nhà vệ sinh đàn ông của một trường đại học:
Don’t look up
here! the joke is in your hand…
Dòng
chữ ấy nằm ngay tầm mắt, nên tên đàn ông nào đứng đấy cũng phải đọc. Cúi
nhìn xuống tay thì quả thật anh đang cầm một vật trông khá buồn cười. Hôm
nay anh bị một cái bực bội: một con ranh mới năm giờ sáng đã gọi lộn số,
giờ lại gặp thêm một đứa láu cá. Tự nhiên anh thấy cần phải rửa mặt cho tỉnh
táo rồi đi lại phòng một lẻ bốn để dự một buổi presentation.
Tất
cả có mười lăm con người, đứng nằm ngồi lổm ngổm trên bàn giáo sư của lớp
design. Vị giáo sư già tên Robert Short cầm từng con người lên ngắm nhìn.
Có con người bằng sắt, có con bằng gỗ, có con bằng giấy bằng sáp. Thôi
thì đủ kiểu không con nào giống con nào từ hình dáng đến màu sắc. Có con
mịn màng như thiếu nữ xuân thì, có con thô bạo xương sẩu, có con lại như đến từ
một hành tinh khác. Nói chung phải mang dáng vẻ của con người thì mới
đúng yêu cầu của bài học tạo hình này; giáo sư luôn luôn nhắc nhở điều đó, sợ
rằng các đệ tử của ông phần lớn ở lứa tuổi hai mươi rất hăng say sáng tạo mà
quá đà.
Từng
sinh viên được gọi lên để tự giải thích về cái sản phẩm nghệ thuật của mình và
trả lời chất vấn của các bạn học. Tất nhiên người nào cũng nói được cái
lý do sáng tác đặc biệt và nêu được chất nghệ thuật nơi những hình nhân của họ.
Bỗng
giáo sư la lên một tiếng “Wow” rồi cầm thằng người có ghi tên anh ở sau lưng nó
lên xem.
-Lên
đây, lên đây, tôi thấy rất nhiều đặc biệt. Ông gọi tên anh và tay ngoắc
ngoắc. Anh không còn trẻ như các bạn học, lại đến từ một quê hương xa
xôi, nên mỗi lần phải đứng giữa lớp nói chuyện là mỗi ngại ngùng; Nhưng hôm nay
anh rất hăng hái.
Khi
anh cầm lấy nó - cái hình nhân mà anh đã làm ra từ trong xưởng mộc của trường-
lập tức các câu hỏi ồn ào nêu ra:
-Sao
cái tai nó lớn quá vậy? Sarah cô tóc vàng ngây thơ hỏi.
-Đúng
ra thì nó phải bình thường thôi, nhưng sáng nào cũng bị bao nhiêu cái loa hét
vào tai, từ nửa thế kỷ trước cho đến bây giờ. Cái tai phải nghe lâu ngày,
mà nghe những lời đểu cáng, dối trá nên nó ngúc ngoắc ve vẩy nên to và dài ra
đấy, anh trả lời.
[Image]
-Tại
sao đôi mắt và cái miệng của nó nhỏ quá vậy? Chỉ là một nét gạch ngang! Nicole hỏi. Anh trả lờị:
-Có gì đâu, đôi mắt là cửa sổ tâm hồn; nhưng
còn hồn vía đâu mà cần mở ra. Bao nhiêu năm bị chèn ép, cướp bóc, lăng
nhục, nếu có một chút tâm hồn thì cũng thui chột hết. Còn cái miệng
chuyên nói lời dối trá đấy mà. Dân dối trá để sống còn, kẻ cầm quyền nói
dối để lừa bịp, nói xong thì cặp môi thụt vô trong liền nên cô không thấy đó
thôi. Nhưng cái miệng nhỏ cũng đi đôi với cái bụng rất nhỏ có dạ dày lép
kẹp ở phía dưới; khỏi phải ăn uống gì nhiều, mà có gì nhiều để ăn đâu!
Bà Mary, người cao tuổi nhất lớp, đứng dậy
khỏi ghế, cung tay vặn cái mình nặng nề của bà than thở:
-Phải chi chị có được cái bụng như thằng người
nàỵ
Johny
cao lớn đưa tay lên hỏi:
-Bàn
tay thon mà năm ngón như năm cái đũa sắt, là sao vậy? Anh trả lời:
-Cái
bàn tay ấy chuyên ăn cắp viện trợ nhân đạo, tài nguyên quốc gia, nhân phẩm phụ
nữ và nhiều thứ kinh hoàng khác cũng không từ, nên mới ra hình thù đó! Bỗng
giáo sư hỏi:
-Còn
cái đầu nhỏ xíu dài ngoằng, sao tôi thấy có dính miếng vảỉ?
-Thưa
giáo sư, cái đầu tượng trưng cho trí tuê. Trí tuệ cùn nhụt đi thì đầu tự
động phải nhỏ.
-Nhưng
còn miếng vải? Giáo sư không quên và nhắc lại.
-Thưa,
trí thức là kẻ thù của chế độ, đầu to bình thường thì bị gọi là trí thức.
Kẻ sĩ nước tôi muốn an thân, bây giờ thường lấy vải bó đầu lại, giống như những
cô gái bên Tàu hồi xưa bó chân, nên đầu bây giờ nhỏ và dài ngoằng ra.
Giáo
sư gật gù nói nhỏ câu gì anh nghe không rõ, chỉ thoáng một chữ: “ a political
design”.
Một
cô gốc Á châu thật đẹp, nãy giờ không nói gì, chỉ nhìn anh cười nhẹ, bây giờ
mới cất tiếng:
-Cái
bộ phận ở dưới cái mình, giữa hai chân, sao nó lại dị dạng như thế? Giống
như của một nam vũ công ballet, nhưng sao thập phần quá khổ? Xin giải
thích tường tận đi anh Cao.
-Thưa
cô Kanitha, có thể tôi đã hơi quá tay cho nó thành ra buồn cười. Nhưng sự
thực bây giờ cũng gần như vậy đó. Đâu đâu tôi cũng thấy những chuyện dâm
dật bẩn thỉu, từ hang cùng ngõ hẻm lên tới trung ương, từ ngoài đời vào tới cả
văn chương nghệt thuật; tất cả mọi người, không cứ gì bọn nghệ nô văn nô đâu.
Cái đó được nhà cầm quyền khuyến khích để quên chống báng, mà bọn dân ngu
và hèn cũng thích đấy. Tôi không biết làm sao mà diễn tả, trên phương
diện cơ thể học, tôi chỉ biết làm cho nó to ra; tiện đây tôi xin lỗi tất cả các
bạn trong lớp và xin lỗi các đàn ông đàn bà ở quê hương tôi còn giữ được đầu
mình và tứ chi bình thường.
Kanitha
đi lại gần nắm bàn tay anh lắc lắc.
-Good
job, Cao!
Cao
Hoàng.
posted by thuky truong at 11:26 AM on May 20, 2016
"CON NGƯỜI MỚI (Cao Hoàng)"
No comments yet. -