[Image]“BA MƯƠI THÁNG TƯ”
LÀM SAO QUÊN!
DTDBCó người bảo: “...Hãy quên
đi đừng nhắc
Bảy mươi lăm, nay cũng đã đổi thay
Hãy quên đi, thù hận cũ nhạt phai
Trái hạnh phúc trong tầm tay đón đợi…”
Ba Mươi
Tháng Tư! Làm sao quên được?
Ngày
cộng tràn vào cưỡng chiếm miền Nam
Ngày
máu sử ghi toàn dân mất nước!
Việt
Nam đau thương! Thế giới bàng hoàng!
Nhìn
nắng nhạt nhòa nghe lòng hiu quạnh
Mây trắng thẩn thờ từng cụm bay xa
Dăm
con chim trời xoải dài đôi cánh
Chuông
chùa rời rạc trầm bổng ngân nga
Hai mươi
tháng tư! Dưỡng thương cả tháng...
Những
trận sống còn... quyết giữ non sông
Thương
thế đớn đau, sức mòn, lực cạn...
Đau
đớn nào hơn xao xác cõi lòng!
Hai mốt
tháng tư/ Gởi con về ngoại
Vì
đêm từng đêm Cộng pháo đạn vào
Tường
ngả, nhà nghiêng... lòng dân sợ hãi
Lo
buồn nghĩ ngợi... có thấu Trời cao!
Hăm hai
tháng Tư/ Lòng người hỗn loạn
Có tiền: gạo, cá, thịt trử trong nhà...
Nghèo
thì bươn chải tìm phương tính toán
Gạo
sấy, cơm khô... nguyện khổ sớm qua
Hai ba tháng tư/ Người rủ ra biển
Bởi
tình đồng đội, chút nghĩa bạn hiền...
Vết
thương chưa lành... dễ bị cảm nhiễm
Nếu
thuốc men thiếu, sẽ khổ triền miên!
Ngậm ngùi thố lộ thay lời từ chối...
Bởi
chí người trai, nợ nước, tình nhà...
Dạ
muốn đi, lòng vấn vương tiếc nuối!
Bước
xuống thuyền, sẽ vĩnh viễn chia xa!
Hai bốn
tháng Tư/ Nhiều nơi bỏ ngỏ...
Ghét
tủi phận mình... thầm trách cao xanh!
Miền
Trung, miền Nam, Sài Gòn... ta đó
Người
đi lánh nạn... kẻ bỏ thị thành...
Pháo
đạn ầm đùng... khi màn đen xuống
Hai lăm
tháng tư/ Vắng bóng trực thăng
Lợi
dụng đêm về ánh trăng chiếu muộn...
Thành
phố rung rinh... giặc quyết san bằng
Hai sáu...
hai chín bàn giao Chánh phủ...
Trời
quang mây tạnh... phút chốc mưa rơi!
Mưa
rạc mưa rào, mưa như thác lũ...
Đau
đớn hồn tôi giông bão tơi bời!
“Ông lớn” lên đài kêu gọi tử thủ...
Hôm
sau “ông lớn” vứt mũ chạy làng
Còn
“ông lớn” khác ôn tồn khuyến dụ:
“Quân,
dân, cán, chính... buông súng đầu hàng”!
Công
chức, quân nhân... bị đày cải tạo
Bao
người liều thân vượt biển, vượt biên...
Bỏ
thây rừng núi... chết tù thảm nảo...
Cộng
nô thiu rụi đạo đức thánh hiền...
Ba Mươi
Tháng Tư! Ôi còn chi nữa!
Việt Nam gấm hoa thôi đã tan tành
Người
chạy lấy thân bỏ nhà, bỏ cửa...
Oán
thù hận Cộng... chất ngất trời xanh!
Ba Mươi
Tháng Tư! Làm sao quên được?
Đớn
đau âm ỉ... Quốc hận dấy lên
Ngày
dân tộc Việt bị Cộng cướp nước!
Bọn
gây tang tóc! Sẽ phải trả, đền...
Ba Mươi
Tháng Tư! Làm sao quên được?
Ngày
cộng tràn vào cưỡng chiếm miền Nam
Ngày
máu sử ghi toàn dân mất nước!
Việt
Nam đau thương! Thế giới bàng hoàng!
DƯ THỊ DIỄM
BUỒN
[Image]TẤM
ẢNH NGÀY XƯA
“Tấm ảnh sinh viên Việt Nam ở Pháp. Đã tuần
hànhtrên đường phố Paris. Để tang cho Việt Nam.Ngày 27 tháng 4 năm 1975”.“Tấm Ảnh Ngày Xưa” sẽ còn sống mãi
Trong tâm khảm
dân tộc Việt lưu vong
Ngày nào quê
hương, Cộng còn tồn tại
“Ba Mươi, Tháng Tư” nỗi uất hận lòng!
Năm Mươi Bốn, đất Bắc ơi giã biệt!
Bảy Mươi Lăm Cộng sản cướp miền Nam
Nỗi trầm thống
oán hờn sao kể xiết
Chúng bán rồi
nước Việt cho ngoại bang!
Cuối thángTư Đen!
Sửng sờ tôi khóc!
Ngoài đường xe,
người hớt hải cuống lên
Trong nhiệm sở
kẻ vò đầu, bứt tóc…
Mây xám giăng,
mưa pháo rít vang rền!
Ai còn nhớ tiếng
trực thăng lên xuống?
Đèn chớp, hụ còi
hối hả tải thương…
Người âu lo, vội
vàng, lui, tới muộn…
Đêm từng đêm,
tôi khắc khoải đoạn trường!
Bởi chồng còn
miệt mài ngoài biên trấn
Mấy tháng qua
rồi vẫn vắng bặt tin
Hai Mươi Bảy, Tháng Tư! Niềm thống hận!
Giặc giã nhiễu
nhương… súng đạn vô tình!
Hai con dại nằm
nôi còn bé nhỏ
Vợ thương chồng,
lo ngại lẫn chờ mong
Từ thị thành đến
thôn quê… bỏ ngỏ
Cha mẹ, người
thân… nát dạ, tan lòng!
Cảnh người bươn
bả tìm đường lánh nạn
Chiến binh trở
về, uất hận riêng mang!
Ba Mươi Tháng Tư! Việt Nam Cộng sản!
Có đau nào
bằng, đau mất giang san!
Tôi chết lặng!
Lắng nghe dòng lịch sử!
Ôi đoạn trường!
Nước Việt lật sang trang!
Người lính Cộng
Hòa, khí hùng bất tử!
Tuẫn tiết quyên
sinh... quyết chẳng đầu hàng!
Thế giới bàng
hoàng cúi đầu mặc niệm!
Dân Việt ngậm
ngùi! Hờn oán thiên thu!
Biết bao người
chết... liều thân vượt biển
Bao nhiêu kẻ bị
cải tạo trong tù…
Giặc cắt Lạng
Sơn, Hoàng Sa, Bản Giốc…
Đem đất đai,
lãnh hải… bán cho người
Dân tộc lầm
than, khốn cùng còi cọc
Cộng tan tành
đất nước sẽ an vui...
Quê hương mất!
Anh đớn đau tủi nhục!
Lệ thảm sầu nuốt
vội! Chít khăn tang!
Tấm ảnh xưa! Cho
tôi nhiều cảm xúc
Se thắt tâm tư!
Mắt lệ dâng tràn!
Có vết
thương, cả đời còn rướm máu!Có nỗi buồn,
mãi mãi vẫn không phai!
Lớp trẻ về! Niềm
tự hào, cao ngạo…
Cùng các anh,
thay Cộng sản tay sai…
Quyết đuổi bọn
phi nhân, phường bán nước
Đem tự do no ấm…
khắp mọi miền
Nước Việt Nam từ
đây tròn ơn phước
Tự chủ, tự
cường, an hưởng… đoàn viên
Tạ ơn tiền nhân,
những người… gìn giữ
Chánh thể Cộng
hòa, biển lặng sông trong
Chúng ta sẽ về
quên đời lữ thứ…
Việt Nam ơi!
Hạnh phúc ngập cõi lòng!
Quê hương ta
ngày nào còn Cộng sản
Thì sẽ còn ngày Quốc HậnBa Mươi!Tháng Tư Đen! Ôi sanh linh đồ than!
Dân Việt Nam còn khốn khổ tơi bời!
DƯ THỊ DIỄM BUỒN
"BA MƯƠI THÁNG TƯ LÀM SAO QUÊN & TẤM ẢNH NGÀY XƯA (DƯ THỊ DIỄM BUỒN)"
No comments yet. -