[Image] LÒNG MẸMẹ ngồi bên cửa buồn như liễuTóc trắng cô đơn nỗi tịch liêu.Tình mẹ mênh mông hơn biển cảThương con xa lẫn áng mây chiều. TÌNH MẸTình mẹ mênh mông như biển trời,Là trăng soi sáng khắp muôn nơi.Mỗi lần con ngã trong giông bão.Có tiếng mẹ ru ấm cuộc đời. ĐÊM BUỒN Sấm chớp nửa khuya đời thoáng hiện,Paris trắng xóa phố thần tiênNgười đi, dấu gậy hằn lên tuyếtBóng hạc làm con nhớ mẹ hiền.Năm ngoái mưa đầy qua xóm vắng,Lũ tràn con ngõ mấy mùa trăng.Gió đông vi vút luồn khe vách,Chắc buốt lưng còng nỗi giá băng!Dường như có tiếng ho ngàn dặm?Con bỗng hình dung dáng mẹ nằm,Hiu hắt nét gìa thêm rũ rượi,Đau lòng muốn chấp cánh về thăm!Cắn môi bật máu còn thơm sữa,Lạy mẹ con nào khác thuở xưa,Ngày tháng ngút sầu nên bạc tóc!Bao xuân nào nhớ phút giao thừa! MẸViễn xứ mây chiều vương dáng mẹ,Mắt buồn u uẩn mấy hàng tre.Tuyết rơi tê tái hồn vong quốc,Mẹ xá cho con tội muộn về!Đỗ Bình
"LÒNG MẸ/ TÌNH MẸ/ ĐÊM BUỒN (ĐỖ BÌNH)"
No comments yet. -