[Image]
LÁ THƯ XUÂN VIẾT
TRONG ĐÊM TRỪ TỊCH(viết thay tâm sự một người
lính VNCH gởi toàn chiến hữu )*Mùa Xuân lại đến, xuân xa xứTrừ tịch chao ơi, nhớ bọn màyNhớ thuở thông hào ta đợi giặcNhớ giờ buông súng ngất sầu cayTai nghe, miệng thét như bom nổMắt rực hoả châu mọc giữa ngày !Đau nhỉ, tiền đồn không thất thủMà sao lệnh xuống phải ngừng tay ?!Có thằng kê súng ngang tầm mắtNhả đạn như điên đón giặc vàoBắn hết mấy băng rồi khóc ngấtCuối cùng gục xuống tựa chiêm bao ...Có thằng ôm súng, hôn lên súngĐưa súng lên vai để tự tìnhLựu đạn trên tay vừa tháo chốtNó và cây súng nát tan tinh !Có thằng nằm lịm trên đường máuĐứa mất bàn tay, đứa cụt chânNếu có âm ti hay hoả ngụcCũng thua cảnh ấy của dương trầnBọn mình, thằng Quốc, thằng Gia ấyCó đứa đi qua những trại tùCó đứa giữa quê mà lạc lõngĐòn thù đủ vị những cay chua !*Thế rồi mấy chục năm dâu biểnTao ở xa bay nửa địa cầuVẫn xót thằng Nam đôi nạng gỗVà thương thằng Việt đã nằm sâuBay ơi, càng viết, càng đau xótGiá được hôm xưa, chết dưới cờThì chẳng phải nhìn ngày giặc cộngXâm lăng, tàn phá núi sông mơMùa xuân chẳng phải xa sông núiĐể viết thư đau gởi tụi màyĐể nhớ tiền đồn heo hút gióThông hào, lô cốt, súng trên tayThân trai sống giữa thời chinh chiếnMình có hèn đâu, sao phải thua ???Mình có hèn đâu mà mất nước ...Mà giao tổ quốc, cuốn phăng cờ !?Ba mươi năm lẻ tao còn khócMầy có vui không ở dưới mồ?Mày có buồn như đôi nạng cũ ?Giữa đời lật lọng với mưu mô !Xứ người, khốn nạn, tao nhìn đủCó đứa gian manh, đứa trở cờCó đứa thù xưa đòi xóa sạchĐứa ôm chân cuội, đứa nằm mơ ...Có thằng vẫn ván bài lừa bịpMà bảo yêu thương nhất, cõi bờĐứa dụ bầy nai moi chất xámĐứa làm từ thiện để ăn dơ !!!Tao thương bay qúa, thương dân tộcXót qúa, quê hương vẫn mịt mờChúng nó, những thằng nhân nước đụcThả câu rồi chối chẳng thừa cơNhưng sao dân tộc còn chưa tỉnhBảy chục năm hơn chửa thấm đòn ???Vẫn mắc mưu gian loài Việt cộngVán bài ba lá vẫn thua ngon !Việt ơi, mở nắp quan tài nhéPhụ với thằng Nam, dựng chiến hàoLấy nạng đập lên đầu dã thúLấy hòm chôn lấp bọn cờ saoCứ thằng đầu xỏ mà tan nátThì lũ chân tay sẽ đổ nhàoĐừng đợi, đừng chờ thiên hạ giúpNhà mình, trách nhiệm của mày - tao !Khơi nguồn, mày cứ nêu gương sángTao ở ngoài ni tiếp lửa nồngToàn quốc sẽ rồi cùng đứng dậyGóp tay dựng lại cõi trời ĐôngTao tin như thế, tao tin lắmVì giống con Tiên với cháu RồngKhông thể ươn hèn, không chịu nhụcNgồi nhìn tàn ác xé non sông !Ngồi nhìn lũ vẹm vung quyền lựcCướp của dân đen, giết giống dòngBọn chúng càng nhiều tư bản đỏDân càng đói khổ với long đongHỡi bay, thằng Việt, thằng Nam đóTổ quốc yêu thương lắm, tụi màyVà cũng chờ bay, lòng bất khuấtVùng lên làm gió thổi tan mây !!!Vùng lên đập nát bày hung hiểmXả láng, thi gan một cuộc nàyChính nghĩa phải ngời vì chính nghĩaCờ vàng dân tộc sẽ tung bay ...Ta không còn được và không thểCho phép gian hùng mãi múa mayNếu cứ cúi đầu mà vuốt mặtBao giờ oan nhục mới vơi đây ?Bao giờ dân nước thôi đau khổ ?Và một sơn hà hết đắng cay ?Ta phải làm gì cho vạn thuởVẻ vang nòi giống phải không bay ???Để thơ tao viết đêm Trừ TịchTràn ngập vui tươi gởi tụi màyDanh dự đi đôi cùng trách nhiệmHãy vì Tổ Quốc, góp đôi tay !!Ngô Minh HằngNgày 08.12.2007
"LÁ THƯ XUÂN VIẾT TRONG ĐÊM TRỪ TỊCH (NGÔ MINH HẰNG)"
No comments yet. -