[Image]
MƯA ĐÊM
Thời còn nhỏ, vào mùa thu và mùa đông, mỗi đêm khi mưa đến, tiếng mưa đập vào lá cây ngoài cửa sổ tạo nên một hòa âm như một lời ru đưa tác giả vào giấc ngủ. Tiếng mưa trên lá đã hằn sâu trong tiềm thức của tác giả. Mỗi khi nằm trong giường, dưới một tấm chăn, nghe mưa rơi trên mái nhà, hay trên lá cây gần cửa sổ, những cảm xúc cũ không thể tả được ấy, lại trở về làm giao động tâm hồn của tác giả.
Tuy rằng xúc động bởi tiếng mưa đêm trong thời thơ ấu của tác giả khác với nhớ nhung trong một mối tình gây ra bởi tiếng mưa đêm, cái nhạc điệu của mưa đêm trong hai trường hợp làm giao động tâm hồn của tác giả một cách mãnh liệt. Xin chia sẻ bài thơ MƯA ĐÊM với các bạn.
[Image]
MƯA ĐÊM
Mưa vẫn rơi rơi chẳng chịu ngừngAnh nằm mơ tưởng mắt huyền nhungMưa rơi trên lá ngoài song cửaDưới tấm chăn đơn, nhớ quá chừng Từ lúc quen em mưa mỗi đêmNgoài hiên, và ướt cả trong timTiếng mưa thánh thót nghe buồn quáTrong những đêm thâu nặng nỗi niềm Mưa vẫn rơi rơi nhẹ xuống thềmHạt mưa rả rích tạo buồn thêmĐêm mai trời có mưa không nhỉ?Dưới tấm chăn này sẽ có em?
Diệp Thế Hùng.
posted by thuky truong at 10:34 AM on Aug 10, 2017
"MƯA ĐÊM (Diệp Thế Hùng)"
No comments yet. -