Mời đọc ngụ ngôn La Fontaine: Chó sói giả làm người chăn cừu[Image] Thành ngữ có câu “Chiếc áo không làm nên thầy tu", thế
nhưng trên đời vẫn có nhiều kẻ dùng bề ngoài để lường gạt người khác, bởi vì
con người ta vẫn thường đánh giá người khác qua bề ngoài.
Đặc San Lâm Viên mời quý vị đọc “Ngụ Ngôn La Fontaine: Chó Sói Giả Làm Người
Chăn Cừu” được tác giả Bùi Phạm Thành kể lại bằng thơ lục bát, một câu chuyện
kẻ gian muốn dùng bề ngoài để lường gạt, tuy nhiên cũng sẽ có những sơ hở để lộ
chân tướng và chịu hậu quả đớn đau.Chó
Sói Giả Làm Người Chăn CừuCó một con chó sói kiaThấy đã bị giảm mất đi
thịt cừu.Nó bèn tính kế bầy mưuNhư loài cáo có lắm điều
gian manh.Khoác áo chăn cừu lên
mìnhTay cầm cây gậy dáng
hình chẳng sai.Chẳng quên chiếc kèn hơi
nàyNó còn muốn viết chữ
ngay nón này“Ta là người chăn cừu đâyVà tất cả những cừu này
của ta.”Rồi nó đủng đỉnh bước raAnh chăn cừu thật thì đà
ngủ say.Con chó thì cũng nằm
quayĐàn cừu cũng thế, đang
say ngủ vùi.Chó sói tưởng thành công
rồiMuốn đàn cừu đó về nơi
hang mình.Lấy hơi giả giọng thình
lìnhRa lệnh cừu phải theo
mình về hang.Nhưng mà nó biết đâu
rằngGiọng của chó sói có
bằng người đâu.Nó vừa nói lên một câuCừu, người và chó cùng
nhau dậy liền.Chó, người đồng loạt
xông lênSói bị một trận đến mềm
thân thôi.Có câu nói ở trên đời:“Những kẻ lường gạt có
thời đòn đau.”Bùi Phạm Thành(ngày 3 tháng 8 năm 2022)Le Loup
Devenu BergerUn loup, qui commençoit
d’avoir petite partAux brebis de son
voisinage,Crut qu’il falloit
s’aider de la peau du renard,Et faire un nouveau
personnage.Il s’habille en berger,
endosse un hoqueton,Fait sa houlette d’un
bâton,Sans oublier la
cornemuse.Pour pousser jusqu’au
bout la ruse,Il auroit volontiers
écrit sur son chapeau:«C’est moi qui suis
Guillot, berger de ce troupeau.»Sa personne étant ainsi
faite,Et ses pieds de devant
posés sur sa houlette,Guillot le sycophante
approche doucement.Guillot, le vrai
Guillot, étendu sur l’herbette,Dormoit alors
profondément;Son chien dormoit aussi,
comme aussi sa musette;La plupart des brebis
dormoient pareillement.L’hypocrite les laissa
faire;Et, pour pouvoir mener
vers son fort les brebis,Il voulut ajouter la
parole aux habits,Chose qu’il croyoit
nécessaire.Mais cela gâta son
affaire:Il ne put du pasteur
contrefaire la voix.Le ton dont il parla fit
retentir les bois,Et découvrit tout le
mystère.Chacun se réveille à ce
son,Les brebis, le chien, le
garçon.Le pauvre loup, dans cet
esclandre,Empêché par son
hoqueton,Ne put ni fuir ni se
défendre.Toujours par quelque
endroit fourbes se laissent prendre.Quiconque est loup
agisse en loup;C’est le plus certain de
beaucoup.Jean de La Fontaine
"CHÓ SÓI GIẢ LÀM NGƯỜI CHĂN CỪU (NGỤ NGÔN LA FONTAINE- BÙI PHẠM THÀNH - DỊCH)"
No comments yet. -