BÀI THƠ VIẾT CHO NHỮNG
NGÀY 30 THÁNG 4 TRÊN ĐẤT NƯỚC TÔI (NGUYỄN
THỊ TỊNH THY)
*Viết cho người nằm xuống, người đứng lên, người ra đi,
người ở lại; cho những nỗi và niềm đầy ngang trái cứ ngoáy vào vết thương lịch
sử…..THƯA MẸ VIỆT NAM.
[Image] Mẹ ơi !Khi Cha nói với Mẹ rằngTa là giòng giống của RồngNàng là giòng giống của Tiênsống với nhau hoài không đặngSao Mẹ không nhắc Cha câu gừng cay muối mặnSao Mẹ không trả lời ChaĐi mô đem thiếp đi cùngđói no thiếp chịu lạnh lùng thiếp theoKhi Cha bảo Mẹ đem năm mươi con lên núiSao Mẹ không trả lời ChaLấy chồng thì phải theo chồngchồng đi đường rắn đường rồng cũng theoKhi Cha hứa với Mẹ nếu gặp khó khănNàng hãy cùng các con gọi to về biểnSao Mẹ không trả lời ChaChúng ta thà no đói có nhaurâu tôm nấu với ruột bầuthuận vợ thuận chồng tát biển Đông cũng cạnSao Mẹ chấp nhận để một trăm đứa con phải chia ly đôi ngảĐể cuống rốn chúng con bị cắt đứt làm haiSao Mẹ chịu khổ đau một mình mà không nói với aidắt díu năm mươi con đi lên miền núi thẳmđể năm mươi thiếu vắng hơi mìnhƯớc chi ngày xưa Mẹ cứ bên Cha cho trọn nghĩa tìnhdù vất vả đắng caydù chịu nhiều cơ cựcnuôi chúng con bằng nước sông Hồngvới cơm tấm, ổ rơmbên ướt Mẹ nằm...Để đêm đêm dưới ánh trăng rằmChúng con được nghe lời Mẹ dạyRằng anh em như thể tay chânChị ngã em nângGà cùng một mẹ ...Chúng con lớn lênCách núi ngăn sôngXa mặt cách lòngNăm mươi đứa xa cha như nhà không nócNăm mươi đứa thiếu mẹ quên chín chữ cù laokhông biết quý câu một giọt máu đàobao bận nồi da xáo thịtChúng con chia nhà Mẹ thành hai ngõngõ Đàng Ngoài và ngõ Đàng Trongngõ bên này và ngõ bên kia sôngVì danh lợivì tiền tàivì nhiều điều khác nữamà có ngày xem nhau là nước lửaRồi bất hiếu bàn nhaurạch ngang mình Mẹcầu Hiền Lương đè nặng buồng timMẹ ở đâu giữa hai miền Bắc NamKhi bao con gái của Mẹ hóa thành hòn vọng phubao con trai thành chiến sĩ trận vong hoặc thành liệt sĩDẫu ở bên nàocũng đều là con Mẹtàn hại lẫn nhauĐứa nào cũng nói trước nói saulà vì muốn chấm dứt nỗi đauvì muốn giúp Mẹ được nối liền thân ngọcnên đứa nào cũng súng gươm hằn họctrút xuống đầu nhau vô số nỗi tai ươngLàm sao có thể nối liền vết thươngbằng phát súng nhát gươmchứ không phải bằng sợi chỉsợi chỉ dài se từ những tình thươngNhân danh gì mà chúng con ngợi cahoặc chì chiết sự sống lẫn cái chết của nhauNhân danh gì mà gọi nhau là địchđếm xác anh em xây thắng lợi cho mìnhAi cũng nói là yêu Mẹ với tất cả tâm tìnhAi cũng bảo là hoàn toàn vì MẹCàng yêu Mẹ nhiều càng phải giết anh em ?Mẹ có ngờ đâucác con lớn khônkhông muốn hát câu nhiễu điều phủ lấy giá gươngkhông muốn hát câu bầu ơi thương lấy bímà thích hát trên những xác ngườiChúng con hát trên những xác người bài hát hân hoanChúng con say sưa ngợi ca lý tưởng của mìnhkhông nghĩ đến Mẹ thế nào khi nhìn anh em con chém giếtChẳng có ai cần biếtMẹ ở đâu trong những trận tương tàntrong tiếng súng đêm ngày dội về đinh tai nhức ócMẹ đứng ở trời Nam để ngóng về đất Bắchay đứng giữa dòng Bến Hảilấy nước sông làm dịu nỗi xót lòng...Mẹ sinh ra chúng con trong cùng một bọcNhững tưởng để thương nhauĐâu nghĩ đến ngày sautrăm đứa con trai xé nát bọc đồng bàoxẻ chia thân mẹMấy trăm năm vết cắt cũ vẫn cònMấy mươi năm vết xẻ mới vẫn chưa liền sẹoTrăm đứa con vẫn còn đi muôn nẻotrăm tấm lòng vẫn chưa hết hờn cămAi cũng nói cuộc đời có bao lămmà chẳng ai chịu nhường ai một bướcCũng là một từ đất nướcmà trong một ngàycó người gọi là giải phóng quê hươngcó người kêu là ngày quốc hậnRồi kẻ cười người khócngười đoàn tụ kẻ biệt lyngười hồ hởi đeo huy chương đứng trước máy truyền hìnhkẻ uất hận nuốt tủi hờn trong bóng tốiHơn bốn mươi năm rồichưa một ai nói với Mẹ là chính mình có lỗimà chỉ chực chờ đổ lỗi cho nhauMẹ ơi !Ngang trái trái nganghận thù thù hậnkhổ đau đau khổvòng luẩn quẩn không cởi ra mà càng thít chặtĐường đời lắm thương đaunhiều gập ghềnh lắt lẻochẳng có đứa con nào chịu nắm tay Mẹ dắtnên đã lạc lối lầm đườngchẳng đứa nào chín bỏ làm mườinên chúng xát muối vào lòng nhau mỗi khi có thểKhép lại lịch sử … vẫn biết là như thếSao chỉ khép với người ngoàicòn với anh em thì cày đi xới lạimát dạ người này thì rát dạ người kiaVì sao?Vì sao?Có phải vì xa cách nhautừ cái thuở Mẹ Cha mỗi người mỗi ngảnên bây giờ đứa con nào cũng thế !thích bán anh em xa - mua láng giềng gầndù không khác máu nhưng vẫn tanh lòng ...Mẹ đau !Mẹ đau !Hãy nhắc cho kỹ, nhớ cho sâuKhi con hát bài ca chiến thắnglà khi mẹ dâng trào cay đắngSung sướng chi mà nối liền khúc ruột mình bằng xác những
đứa conMẹ có ngờ đâusau khúc khải hoànCon của mẹ thay chiến hào bằng nhà tù khắp chốnđể giam giữ anh emChiến tranh không cònnhưng máu vẫn đổbao nhiêu đứa con Mẹ bị chôn sấp dập ngửa trên rừng vàngbao nhiêu đứa chìm sâu dưới biển bạcbao nhiêu đứa cập bến rồi vẫn lênh đênh phiêu dạtCon rồng cháu tiên, lá ngọc cành vàngphải có ngày nâng niu bàn chân thiên hạkiếm đồng tiền nương náu phận lưu vongNuốt oán nuôi thù phục hận long đong đất kháchnhư dã tràng xe cátGiàu sang thành đạt hiển hách nơi xứ ngườikhác nào mặc áo gấm đi đêmXưa Mẹ vọng phubây giờ vọng tửhéo hon, mòn mỏivọng các con về dưới mái yêu thươngnơi có những hàng tre xanh mát con đườngquên hết muộn phiền không còn thù hận...Làm sao ?Làm sao ?Chúng con có thể cùng nhaucúi đầu trước Mẹhóa giải thù xưa nói lời tạ tộiĐể nước mắt thôi rơiđể tóc Mẹ xanhđể lòng Mẹ mátđể vết thương bao nhiêu năm chà xátkhông còn hành hạ Mẹ ngày đêm...Dẫu biết rằng không thể đợi chờ thêmKhông thể đợi chờ thêm ...Nhưng ...Làm sao ?Phải làm sao ?Thưa Mẹ Việt Nam ?NGUYỄN THỊ TỊNH THY(Huế, tháng 4 năm 2018)———Nguyễn Thị Tịnh Thy - chị là Tiến sỹ, nhà lý luận phê bình
văn học, giảng viên khoa ngữ văn Đại học Huế.
"THƯA MẸ VIỆT NAM (NGUYỄN THỊ TỊNH THY)"
1 Comment -
Rat hay va lham phuc tac Gia
August 19, 2023 at 3:57 PM