[Image]NỖI ĐAU ĐỨT RUỘTDTDBRời
đất mẹ mang “nỗi đau đứt ruột”Xuống
ghe chèo lặn lội bỏ xóm thônNhững
xót xa luôn gặm nhấm tâm hồn...Cha mẹ, người thân, ngọn rau, tấc đất...Nỗi
hờn oán, tiếc thương... ôi chất ngấtKhi
Cộng tràn vào cưỡng chiếm miền NamSau
Tháng Tư Đen năm Bảy Mươi LămNước Việt Nam thành nhà tù vĩ đại!Bao
nhiêu kẻ vượt biên ra hải ngoạiBấy
nhiêu người... ở lại lánh vào bưngHơn
bốn mươi năm chiến đấu không ngừng...Chống càn Cộng... từ Nam, Trung chí BắcKẻ
tha hương cũng đồng lòng đuổi giặcNhững
hội đoàn, đoàn thể... đã quyết tâmNgười
lộ diện, kẻ tranh đấu... âm thầmKhông cùng lối nhưng thù chung quyết trả...Vũng
Áng ơi, biển xanh nuôi tôm cá...For-mo-sa
thải độc thẩm đại dương...Dân
Việt Nam phải khốn khổ đoạn trường!Bởi lũ Cộng cầu vinh... đem bán nướcChúng
đã nhường, đổi, hiến dâng... từ trướcBọn
gian manh... tinh Tàu cộng hai mangRước
giặc vào... chúng nuốt trửng Việt NamLảnh thổ, lảnh hải... ngoại xâm chiếm cứĐất
Việt Nam, người Việt Nam gìn giữDân
trong nước phải tranh đấu tới cùng...Quê
hương tả tơi... là nỗi đau chungNgười xa xứ... không khoanh tay đứng ngóDù
cách ngăn... vẫn xác xao nỗi nhớQuê
hương, gia đình và tuổi mộng mơ...Sài
Gòn, Vũng Tàu... một thuở nên thơĐồng Tháp, Tân Châu... Cà Mau, Vàm LángVườn
cam, quít, xoài... hườm hườm rám nắngDân
miền Nam trong nếp sống hoan caBún,
Cần Thơ, Đà Lạt, Huế, Biên HòaQuà mua tặng... tâm tình người lính chiếnNay
tất cả chỉ còn là kỷ niệm...Có
còn chăng nhức nhối... mất quê hươngNgười
ra đi, kẻ ở lại kiên cườngDù thời gian làm đổi thay dáng vócDù
sương trắng điểm nhạt phai màu tócKiên
định lòng chung thủy... cố hương ơiRồi
một ngày không xa sẽ đổi đời...Quốc
Kỳ Vàng tung bay trời nước ViệtDƯ THỊ
DIỄM BUỒNEmail: dtdbuon@hotmail.com
"NỖI ĐAU ĐỨT RUỘT (DƯ THỊ DIỄM BUỒN)"
No comments yet. -