[Image] Hương Cau Quê Mẹ - Thơ Dư Thị
Diễm Buồn Xa lộ không đèn trăng rằm soi sáng Gió trong lành từ đồng nội hây hây Mùi cỏ non, hoa dại thoảng đâu đây Ôi nhớ quá, quê hương thời tuổi ngọcHết lớp năm con
ra trường tỉnh học Xa mái nhà, xa khung cảnh đồng quê Nhớ thương em vào mỗi lúc chiều về Giờ tan học đứng chờ ngoài đầu ngõThương nhớ mẹ, ánh lửa hồng bếp nhỏ Cá muối chiên canh tép nấu bí đao Dĩa mướp xào, cơm gạo mới trắng phau Bữa thanh đạm chứa chan tình thương mếnCha vắng nhà miệt mài nơi chiến tuyến Vùng Trị Thiên tuôn nắng lửa, mưa dầu Tháp Mười đĩa, muỗi, vắt chốn Cà
Mau… Chỉ trở lại trong những ngày nghỉ phépCả gia đình quanh mâm cơm sum hiệp Kể cha nghe bao câu chuyện đậm đà Mẹ vui cười lòng ấm áp nở hoa Nhà mình nghèo, nhưng tình thương không thiếuLời cha mẹ, tụi con dần thấm hiểu Không hiềm thù, không ganh tị với ai Người hơn nhau ở lòng dạ thẳng ngay Sống an phận, không lụy phiền đau khổNgày ra trường chưa kịp đi nhận sở Giặc chiếm miền Nam
cha bị cầm tù Con trở về làng vắng vẻ âm u Phụ giúp mẹ chăm rẫy nương đồng áng
Đời tối đen, trời vẫn chưa rựng sáng Em thơ đành bỏ phế việc học hành Dấn thân vào cuộc lận đận mưu sinh Tóc khét nắng, tay chân đầy bụi cát
Cây cau trồng cạnh ao bèo nước mát Ngày cha đi, bẹ vừa mới trổ bông Cứ đêm đêm hương ngát lọt vào phòng Mẹ đếm từng ngày hoa kia kết trái
Thời gian qua mau, buồng cau được hái Rồi đến mùa cau trở lại trổ bông Năm theo năm mẹ thắt thẻo đợi chồng Trại cải tạo cha vẫn chưa được thả
Tin cha chết trong lao tù nghiệt ngã! Mẹ thương tâm, lâm trọng bịnh lìa đời! Tìm tự do
con liều vượt biển khơi Chuỗi đau khổ phải chép bằng nước mắt!
Bao năm qua rồi xứ người lưu lạc Nhớ mẹ cha, nhớ xóm nhỏ, vườn cau Nhớ mùi hoa thoang thoảng dưới trăng sao Tận đáy thẳm, thời gian còn ngát mãi…DƯ THỊ DIỄM BUỒN
"HƯƠNG CAU QUÊ MẸ (THƠ DƯ THỊ DIỄM BUỒN)"
No comments yet. -