TÓC ĐUÔI GÀ Huy Văn[Image] Thương Em tóc thả đuôi gàÁo bà ba trắng đường qua cánh đồngTuổi thơ chung một dòng sôngChung nguồn vui giữa mênh mông lúa vàng.Thuở còn rộn rã thôn trangTrống dồn chân bước, trường tan lớp chiềuHồn nhiên như tiếng sáo diềuNgây thơ như bước tin yêu vào đờiNhưng rồi vật đổi sao dờiEm qua xứ khác, tôi rời làng xưaĐuôi gà biền biệt nắng mưaTóc sương của một thời chưa biết buồnBây giờ chớp bể mưa nguồnSợi treo nhánh bạc, sợi buông ngắn dàiTôi theo vận nước miệt màiEm thành sương phụ, tóc cài khói mâyĐuôi gà một dạo thơ ngâyQua bao dâu bể giờ đây nặng sầuTừ cơn mưa bão giang đầuĐời mình cũng lắm cơ cầu nổi trôiNhớ quê lòng chợt bồi hồiTóc đuôi gà vẫn trong tôi rộn ràngBến sông, trường cũ, thôn làngLà màu kỷ niệm mênh mang trong đờiĐêm nay hồn vượt biển trờiNhớ người lòng gửi đôi lời vọng xaVề đâu mái tóc đuôi gà?!Tình quê xin mãi đậm đà không phai.HUY VĂN
posted by thuky truong at 11:23 AM on May 25, 2022
"TÓC ĐUÔI GÀ (HUY VĂN)"
No comments yet. -