Đào HiếuChiều cuối năm
[Image]Ta vẫn ngồi nhìn vệt nắng phai/ Nhìn những ngón
tay cằn khô và dài. (Tranh: Đinh Trường Chinh)Ta thấy lá bay trên mặt đường
Thời gian thì trôi theo hoàng hôn
Nắng cũng lùi về cuối phố Gió thầm, bay qua vườn cũTa thấy ta nằm trên vạt cỏ
Mà vẫn trôi đi như nước rong
Trôi về đâu giữa đời mênh mông?Ta thấy mây, chiều nay đã về
Đứng trên cao buông lời rủ rê
Núi rất xa và rất hiu quạnh
Ở đó có gì vui mà về?Ta nghe trời lặng, không tiếng chim
Đất cũng không có ai đi tìm
Chiều nay trời đất hoang vu quá
Trời đất biến thành khuôn mặt lạNăm mới về như một cái bóng
Đứng ngoài ngõ dòm vô hiên nắng
Thấy ta ngồi một mình như cái cây
Rụng hết lá trong hoàng hôn đầy.Năm mới về như người khách lạ
Ta dửng dưng nhìn, không biết ai
Hắn bỏ đi nhẹ như chiếc lá
Hắn bỏ đi, để lại dấu giày.Ta vẫn ngồi nhìn vệt nắng phai
Nhìn những ngón tay cằn khô và dài
Khu vườn rỗng, không còn sinh vật
Con kiến, con ve, con dế đi mất
Chỉ có cỏ tràn lan mặt đấtBầu trời nhẹ như vỏ trái
câyGió ở đâu mà kéo về đây?Ta lay lắt như một cành củiKhông biết khi nào bay về phía núi?
"CHIỀU CUỐI NĂM (ĐÀO HIẾU)"
No comments yet. -